Tôi
được may mắn sinh dưới trời đất, là nhờ bởi tinh cha huyết mẹ, tôi thừa kế tình
thương yêu của cha mẹ tôi và chỉ biết trên đầu tôi là bầu trời tự do. Dưới chân
tôi là một dải đất mông mà Tổ Phụ cuả tôi là ông Adam và bà Eva đã để lại cho
tôi và hàng tỉ người khác. Nếu là người Việt Nam nói riêng thì Tổ Phụ tôi là
ông Lạc Long Quân và bà Âu Cơ.
Tôi cùng với chúng sinh là bạn bè, sống hoà bình trên hành tinh này. Tôi tự
hỏi: trên đầu tôi còn có ai sẽ áp bức đè nén tôi không? Dù là nhà nước đảng
phái, hay một tổ chức nào? Tôi không gây thù hằn với ai. Tôi không mang tội với
tha nhân. Tôi làm thơ viết văn trước hết là cho tôi, cho cái thằng tôi hưởng
dụng trước tiên, sau đó tôi mới nghĩ đến thiên hạ. Tôi làm thơ rất nhiều có đến
hàng nghìn bài. Tôi sao chép thành nhiều điã CD và gửi cho các người thân ở hải
ngoại, không chỉ một người mà nhiều người và dặn nếu chả may tôi có chết đi thì
sẽ mang đến nhà in , biết đâu đấy họ có thể in ra thành sách, để gửi tặng cho hậu
thế. Tôi chưa có ý định in khi tôi còn sống. Một là tôi không có tiền, hai là
tôi không có thời gian và chả biết nhà xuất bản nào sẽ chịu làm cho tôi? Điều
đó nói lên tôi không thích danh tiếng. Chính danh vọng tiếng tăm,hư danh sẽ
giết chết cảm hứng sáng tác của tôi. Thế nhưng người đời vẫn có kẻ thường hằn
học vô lý căm ghét tôi là vì sao? Và tôi cũng có nhiều bạn thơ văn tri kỷ tri
bỉ, họ bảo tôi: anh cứ viết đi , viết nhiều vào. Chúng tôi rất thích đọc những
gì anh viết. Tôi gửi cho báo tố quốc, chủ bút và ban biên tập quý mến tôi và
đăng là quyền cuả họ. Họ là con người tự do, họ làm chủ chính họ. Bài viết cuả
tôi rất nhiều người thích đọc, vì họ tìm ở tôi một sự chân thật, ngang tàng và
đáng yêu…