A Ha Lại Thằng Vũ Khiêu
A ha! khệnh khạng Vũ Khiêu
Khăn rằn lịch lãm ra điều văn nhân
Mã Giám Sinh, giống hán gian
Việt gian cũng giống chó săn lạc loài
BÁT CANH CUA ĐỒNG ( batcanhcuadong.blogspot.com ) Thơ văn tôi viết, chỉ mong qúy vị nếu muốn trích dẫn xin ghi rõ đúng ngày tháng tôi sáng tác để tiện việc tra cứu đối chiếu với hoàn cảnh lịch sử, xuất xứ nào dẫn tới những cảm xúc sáng tạo này. Xin gửi lời chào thân ái và trân trọng tới cộng đồng mạng, tới những người con mang dòng máu Lạc Hồng.
A Ha Lại Thằng Vũ Khiêu
A ha! khệnh khạng Vũ Khiêu
Khăn rằn lịch lãm ra điều văn nhân
Mã Giám Sinh, giống hán gian
Việt gian cũng giống chó săn lạc loài
Cáo Cầy Là Đây*
gửi giặc gìa văn hóa Vũ Khiêu
Sơn hà linh khí ôi thiu
Sinh con quái vật liu điu mọt đời
Tung hô bợ đỡ qúa lời
Ngo ngoe sản phẩm nửa vời đười ươi
Giáo Sư Cò Ỉa
Thơ trào phúng
Việt Nam lắm giáo sư cò ỉa
Tấn phong hàm, ngành bịa chuyện cười
Ba hoa phét lác một thời
Uốn lưng quỳ gối, trọn đời ngợi ca
Mong Bác Trọng Trở Lại Thế Gian
Bác về cõi Phật không có cửa
Người ở dương trần dựa dẫm ai
Mau mau xuống nẻo tuyền đài
Lê Nin, Các Mác đầu thai kiếp nào?
Bản Chất Nô Tài
Thơ trào phúng
Học tiếng tàu thỏa lòng nô lệ
Đã bấy lâu đồ tể khát khao
Bí thư nắm củ xu hào
Thanh niên cờ đỏ ngấm vào tủy xương
Tôi là người sính văn chương, cũng muốn học theo văn sĩ Tào Tháo ngày xưa. Mặc
dù La Quán Trung là tác gỉa bộ tiểu thuyết lịch sử trường thiên rất ghét ông, thóa mạ ông là gian
hùng tào tặc. Nhưng tôi thấy La Quán Trung cũng làm lóe lên một sự thật là Tào rất công tâm trọng
người hiền tài văn bút hay. Ví dụ Trần Lâm là người chuyên thảo văn viết hịch kể tôi Tào Tháo
quá lời, nhưng cuối cùng gặp lại Trần Lâm, Tào Tháo lại ngưỡng mộ kẻ bầy tôi như Trần lâm.
Ít
có sử sách nói tới ngày sinh và mất của ông. Ngay khi vào được thành Kinh-Châu, Tào-Tháo sai bắt Trần-Lâm.
Trần-Lâm quỳ lạy trước trướng. Trước đây, Trần-Lâm làm quan chuyên viết hịch cho Viên-Thiệu. Viên-Thiệu
sai Trần-Lâm viết hịch phạt Tào. Bài hịch này lời-lẽ nẩy lửa, đanh-thép có đoạn như sau:
Đành rằng người Việt chúng ta chịu ảnh hưởng nặng cách làm thơ đường luật bên Tàu có khoảng gần nghìn năm nay, nhưng tiếng Tàu là tiếng đơn âm chữ tượng hình, còn tiếng Việt của ta lại đa âm, chữ tượng thanh thật là phong phú.
Cấu trúc thơ đường theo nhịp đổi thanh chú trọng nhiều vào các chữ vị trí số 2, 4, 6, 7 và 8. Cụ thể là bằng trắc bằng bằng hay trắc bằng trắc. Người Việt ta quá thông thái dựa trên nguyên tắc khô cứng niêm luật chặt chẽ của đường thi mà biến hóa ra thành thơ lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt trường thiên bỏ phép đối chữ đối câu. Thời tự lực văn đoàn các nhà thơ mới 7 chữ như Tản Đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử v. v… còn sáng tạo ra cả thể thơ 8 chữ theo nhịp bằng trắc. Thể nào thì về nguyên tắc nghệ thuật cơ bản vẫn từ cái gốc thơ đường mà ra. Từ cái gốc đường thi cằn cỗi khô khan, nếu không chăm bón tưới nước bỏ phân thì không bao giờ cho chúng ta hoa thơm quả ngọt vậy. Trong khi Việt Nam đã đi trên chiếc hài vạn dặm của các thể loại nghệ thuật thi ca, thì người Tàu vẫn lẹt đẹt với cái giày cỏ đường thi, cổ phong, thể hành mốc xì, chưa nói họ đã giật lùi theo kiểu thơ nông dân tự do Mao Trạch Đông, không có lề luật vần điệu nhạc tính chi hết. Thể hành giống như thời kỳ đầu manh nha về thơ, theo tôi giống như thơ tự do ngày nay, viết ra cốt lấy ý mà sơ sài về vần điệu nhạc tính. Thế nhưng ông Nguyễn Bá Trác dùng lối thơ nói như thể hành viết ra bài Hồ Trường dịch ra từ Hán sang Việt cũng rất thú vị, nhưng chỉ là cá biệt hiếm hoi mà thôi.
Người có văn hoá không nhất thiết phải học cao, nhiều bằng cấp và lắm chữ nghiã. Người ít học cũng không phải là không có văn hoá, sự biết tôn trọng người khác biết giữ gìn lời ăn tiếng nói cũng chính là tự tôn trọng mình. Họ mới chính là người có văn hoá.
Có người với tự gọi mình Butta, với một cái nick vớ vẩn làm như có vẻ là người bàng quan trung gian đạo mạo. Ở đây trong bài viết này Lão Móc cũng có một hoàn cảnh tương tự như tôi, trong việc những kẻ không đàng hoàng cứ nấp dưới những nick ma để phun ra những lời thiếu văn hoá vô học theo kiểu cháu ngoan bác Hồ để bu ra như ruồi vài câu vài chữ chửi ruả Lão Móc. Cũng giống như Butta một ngã cha ky chú kiết nào đó đã viết ý kiến phản hồi dưới bài viết cuả tôi từ lâu lắm rồi với câu:“ Chuột chê khỉ mày hôi. Khỉ mới bảo rằng cả họ mày thơm“. Rồi bảo mấy ông già cãi nhau như đánh ghen, toàn là người có học cả, toàn những từ ngữ phế thải cũng mang ra dùng. Mới nghe thì tưởng là người trung gian thông hiểu. Nhưng thật ra đúng là một gã ngưá mồm mới vào đây, thật vô duyên quá. Hắn ta không có ý thức chống đối căm thù tôi thì vào đây làm gì?
Có một gã Cam bất nhã bảo rằng tôi là con mèo hoang tự khoe cái đuôi của mình? Vì chính tôi là tác giả của rất nhiều bài thơ và cũng viết rất nhiều về tâm sự văn chương. Có người bảo đó là bình luận, nhưng mượn tiếng tâm sự để tự khen hay cho mình là con cáo ranh mãnh thì tùy họ. Cái khổ là chính tôi cũng tự sáng tác ra thơ nên cảm thấy hơi bị há miệng mắc quai và bị nghi oan. Vì tôi rất ít viết bình luận thơ văn của ai đó, họa có chăng là của một hai cô nữ thi sĩ có duyện nợ văn thơ với tôi ? Thơ của các bậc tiền nhân sáng giá thay cho viết bài bình luận là những bài thơ tôi tự cảm tác hay chuyển thể ra mà thôi.
Ai là kẻ gây ra những xáo trộn, hủy diệt nền văn hoá hàng ngàn năm cuả dân tộc. Để ngày nay những cảnh công an đánh chết người ngang nhiên công khai trên đường phố? Xin giới thiệu các bạn bài viết cuả tôi để tìm hiểu tại sao xã hội VN ngày ...nay sa đoạ như vậy?
Ngồi nhà một mình, bất giác lại nhớ quê hương. Ngậm ngùi tìm bạn bè để dốc bầu tâm sự. May còn có các bạn từ năm châu lục, tuy rằng chẳng ai quen biết ai, nhưng đã gặp nhau ở trang báo tổ quốc này thôi thì cứ cho là tri kỷ tri âm. Đôi khi cũng có lời qua tiếng lại mà để làm mếch lòng nhau...Chuyện đời mà có nóng có lạnh, có cay có đắng, lúc thanh lúc tục, khen chê là lẽ thường tình mà thôi. Nói đến quê hương ai mà chả nhớ. Cha mẹ ông bà tổ tiên là cội nguồn cuả tâm hồn. Cha hiền con thảo, người cha độc ác gian ngoan thì con cái nó cũng như vậy thôi. Ví dụ như ông Aloi Hitler là một người Áo, độc ác tàn bạo đã hiếp dâm bà Clara, một người phụ nữ nghèo làm công cho nhà ông ta mà sinh ra Adolf Hitler. Cái quái thai được miễn cưỡng tạo thành từ một đêm mưa gió với người đàn bà Do thái đã luống tuổi. Có ai ngờ họ đã sinh ra một con quỷ lồi mắt, thiếu một hột dái (xin lỗi các bạn là theo lời kể cuả ông bác sĩ riêng cho Quốc Trưởng Hitler thì ra Hitler là một dị chủng không hoàn hảo). Sau này lại là ác nhân tội đồ cuả lịch sử loài người. Hitler không phụng thờ quý hoá gì tổ quốc quê hương mình là nước Áo, và cả dòng dõi cuả mình là người Do thái. Theo luật Do thái ( Israel) đã định nghiã: ai là người Do thái nếu có người mẹ là người Do thái.
Họ Đủ Mọi Lưá Tuổi Thi Nhau Chửi Tôi
Baby đăng ngày 01/15/10 - 8:20 AM
bác Lu ko thấy mình là Don Quixote sao?
Miệng lưỡi thiên hạ khen chê hay cả những lời miả mai, báng bổ. Nếu ta lấy cái tâm an tịnh mà bình tĩnh suy xét, nhiều khi cũng nảy ra từ cái tiêu cực thành những ý tưởng mới rất hay. Lu Hà rất vô tư như đi dạo chơi qua một khu rừng đầy chông gai, chân chảy máu nhưng vẫn rửng rưng trong niềm đam mê vô tận. Làm thơ là dịp được tận hưởng cái thú đau thương, đắng cay, chua chát, ê chề , tình yêu và nhục nhã…Lời bàn cuả Baby hoá ra từ tiêu cực lại chuyẻn sang tích cực mà tạo ra cảm hứng sáng tác. Làm thơ nhiều lúc như chơi cờ tướng vậy.
Gia Long Một Nick Đểu, Hư Danh Đểu
Tôi không cảm thấy khó chiụ, mà lại cảm thấy thú vị sảng khoái vào dịp đầu năm Canh Dần. Khi được xem một hoạt cảnh hề, được đọc những dòng sôi gan nấu thịt lồng lộn điên cuồng của một bạn đọc nào đó, thật cũng ác khẩu dữ tợn vô cùng như hổ đói. Thái độ rất giống Cam, hay những dư luận viên mới được ban tuyên giáo tuyển chọn? Nhưng bạn đọc này cứ xưng xưng tự nhận mình là Gia Long? Gia long là một vị Vua thuộc loại cửu ngũ chí tôn, đáng kính cuả người Việt Nam. Nhưng mượn tên gọi của vua Gia Long để ra vẻ bề trên cao hơn tôi, mặc sức sỉ mắng thóa mạ tôi vào đầu năm mới cho hả dạ là một điều thất đức, bạn có biết không? Vô tình bạn đã phạm vào nền đạo đức nhân cách truyền thống của người Việt Nam đấy.
Tấn trò đời đầu Năm, họ vô cớ chửi tôi
Tâm sự của Lu Hà về nhân tình thế thái
Đầu năm mới một vài kẻ qúa khích la lối om xòm về những bài thơ và những bài tâm bút của tôi. Họ bảo tôi vỗ ngực ta đây về văn thơ và coi thiên hạ chả ra gì. Coi thường bạn đọc, họ vẫn luôn cái giọng điệu ông “Nông Dân“ là to nhất. Để chơi trò quan điểm quần chúng, quan điểm giai cấp với tôi đây? Hòng muốn thủ tiêu mọi cảm hứng, mọi sáng tạo văn chương nghệ thuật của tôi.
Kẻ Tiểu Nhân Vu Caó Xỉ Nhục Người Khác Suy Nghĩ Khác Với Mình
Những Bưã Tiệc Ăn Thịt Người
Tác Giả Nguyễn Đình Chính
Nguyễn Đình Chính có kiểu làm thơ khác người. Thật ra nghệ thuật kiểu này tôi không thích lắm. Nhưng tôi lại đồng cảm khi thấy nội dung cuả nó lại giống như những nhát buá chát chuá ngang bướng, ngay thẳng, cuả kẻ cùng đường bí lối mà phản kháng viết ra như vậy. Giống như con giun xéo mãi cũng quằn, tức nước thì vỡ bờ, tiếng gào thét cuả một linh hồn tê dại.. Anh giống như một kẻ bị dồn vào chân tường không lối thoát cuả quyền lực và lề thói xã hội. Có người phản đối Anh, tôi không bênh vực và cũng không chê anh. Tôi chỉ có những nhận xét khách quan giưã anh và những kẻ không ưa anh, và họ không ưa luôn cả tôi nưã. Đầu năm tôi muốn tâm sự với các bạn về câu chuyện này. Về nội dung cuả bài thơ xin các bạn đọc lại ở quán thơ. Tôi chỉ muốn nói về phần bình luận:
Một người tự xưng là Phạm Công tâm, nhưng chẳng thấy công tâm chút nào. Lúc thì xưng là Phạm Công Minh, Phạm Công Cẩn, chỉ thiếu có Phạm Công và Phạm Lãi thì chưa thấy dám xưng mà thôi. Phạm Công Tâm chuyên làm nghề chạy ve đánh vữa cho các tổ viết hôi, phản hồi hôi trên Báo tố quốc. Kẻ tôi tớ thường vẫn hay nổi khùng lên khi ông chủ của mình bị mất thế diện, bị lột mặt nạ. Khi ngưòi ta phân tích ra cái bản chất thật một cách trần trụi, bóc ra từng mảng son phấn ngôn từ hào nhoáng che đậy cái tâm điạ thối tha bấy lâu nay.
Bây giò tôi cùng các bạn hãy cùng nhau rà soát cại não trạng, cuả Phạm Công Tâm xem có đúng công tâm, cộng minh không cho ý kiến phản hồi cuả minh không?
Nguyễn Thượng Phẩm không biết ông là ai? Nghe nhiều người viết công khai ông còn rất nhiều những cái tên trá hình khác. Nhưng tôi không thích cái trò rỗi hơi lần mò tung tích người khác như kiểu công an mật vụ cộng sản. Tôi chỉ đọc từng bài và cũng dùng óc duy tâm biện chứng thần học cuả Hegels chứ không phải biện chứng duy vật ăn cắp đạo văn cuả Mác để phân tích bài viết ngắn ngủi này cuả ông.
Ông quả là một con người xảo trá, tiền hậu bất nhất. Mới đọc qua người ta sẽ lầm lẫn cho rằng ông đang phê bình, phê phán cô Ngọc Bích. Nhưng thực ra ông đang khéo léo bảo vệ cô Bích. Ông thưà biết cô Bích chỉ là hạng con cháu cuả ông. Con bài cô Bích do cộng sản tung ra không có tác dụng. Trình độ hiểu biết , lý luận cuả cô Bích quá non kém. Cô Bích chỉ là con mọt sách đang bị tẩu hoả nhập ma bởi hạt loạt những chủ nghiã loạn xí ngầu, đang bị mê muội lên cơn thần kinh về chữ nghiã.
Một người bấy lâu nay vẫn đứng trong bóng tối tự nhận mình là: " Người Quan Sát". Người quan sát này là ai? Là chẳng ai cả. Đó là cách khôn ngoan nhất, khôn vặt, khôn lỏi để tránh trách nhiệm cho các bài báo của mình. Người quan sát viết từ Hà Nội, thủ đô nước Cộng hoà Xã Hội Chủ nghiã Việt Nam. Văn phong khá trôi chảy lưu loát, nhưng nội dung cứ miên man chung chung như dòng nưóc chảy, không biết đâu là điểm dừng. Tác giả cố biện bạch cho tính ưu việt hạn chế cuả báo chí cộng sản và phê phán nền tự do dân chủ quá độ không giới hạn, kiềm chế kiểm soát của báo chí các nước tư bản.
Tác giả cố giữ vẻ đạo mạo nhã nhặn, lịch sự nhưng không dấu những lập luận quanh co chày cối theo lối suy tư duy vật biện chứng, một thể văn cha chung không ai khóc. Tập thể lãnh đạo cá nhân phụ trách. Có vui ,có phần thì vẫn có ta trong bàn tiệc. Mất vui, mất phần, mất xôi thịt thì biến đi. Cỗ bàn đỗ vỡ sẽ có người khác dọn dẹp cho ta.
Nick Vujicic một anh chàng sinh ra không có chân tay, chỉ có hai cái tỏi gà với hai ngón nhỏ. Nhờ
nghị lực phi thường của bản thân và tình thương của những người dân Úc quyên góp cho anh ăn học thành
tài. Anh có thể bơi lội, đá banh, trượt băng viết lách đánh máy chữ một cách tài tình. Anh có
bằng đại học và tài thuyết khách chẳng kém gì Trương Nghi – Tô Tần ngày xưa. Anh làm cho cả thế
giới yêu mến một cách cuồng dại.
Anh trở thành siêu sao hạng nặng và kiếm tiền như rác, giàu có
sung túc như một tỉ phủ. Chu du 24 nước bằng ba tấc lưỡi thao thao bất tuyệt của mình để hái ra tiền. Không
hiểu vì nhân cách hay vì qúa giàu có mà anh cũng cưới được một cô vợ rất xinh và sinh được
một con trai hẳn hoi?
Bài viết cuả ông Trần Nam Chấn rất hay. Than ôi! Kẻ sĩ có tấm lòng ngay thẳng như Trần Nam Chấn, Bùi tín, Nguyễn Anh Tuấn, Hồ Gian Dâm v.v... điểm mặt trên trang mạng lề trái cũng hiếm thay như cây khô lá rụng mùa thu, như trời quang sao hôm buổi sáng. Còn lề phải thì tôi đọc làm gì cho tốn phí thời gian vô ích. Đôi lúc chúng ta còn phải đọc những bài báo dở ngô dở ngọng chen ngang, hô hào kêu gọi dân chủ suông suông đến bã bọt mép của những người ốc không mang nổi mình ốc. Nhưng nhờ thế lực của công an mật cộng sản mà tự coi mình là những chính trị gia, trên hiểu thiên văn dưới tường điạ lý. Họ khoe đã từng đi du học ở nước ngoài như ở Tiệp, Ba Lan, Pháp, Đức, Mỹ v.v.... như ông Trần Trung Lĩnh chẳng hạn. Những thành phần con ông cháu cha mấy đời bần cố này, nhờ ơn mưa móc của bác và đảng dìu dắt mà đi du học bằng tiền thuế của nhân dân. Nay nhờ thức thời mà tiến bộ không ngừng? Họ mơ ước trở thành những chính trị gia, nối tiếp cha ông họ trên bước đường cách mạng theo lối mới? Hy vọng sẽ được cầm cân nảy mực dẫn dắt dân tộc đồng bào thật quý hoá thế ư? Họ nhờ công an mật vụ cs để thay đổi cộng sản, trước hết phải biết cách mau chóng tiêu diệt những nhà dân chủ sai đường lối chỉ đạo của trung ương dân chủ, tập trung vào những ngưòi tự cho mình là có học vấn hơn người làm đầu tàu lãnh đạo. Phải biết tận dụng vào một vị đại tướng Võ Nguyên Giáp gì đó, hữu danh vô thực, ngồi chơi xơi nước trong hàng ngũ cộng đảng để làm tấm bình phong chỗ dưạ tinh thần.
Hàng loạt biến Hình tên gọi mới: Dương Thị Thiêu Hoa, Hoàng Thuỳ Dương= Nguyễn Thượng Ngạn? Lan, Hương, Hồng, Mơ, Mận v.v...
Nguyễn Thuận Phẩm tỏ ra điên khùng hung hãn về những bài viết của nhà báo có tâm thức Bùi Tín. Hắn Nguyễn Thuận Phẩm cũng tỏ ra hằn học qua những bài phân tích cuả ông Lu Hà về những sai lầm cơ bản trong trong triết học và kinh tế học của Mác. Lu Hà đã thẳng thừng kết luận Mác là người Mác bệnh tâm thần phân lập về những hoang tưởng mà ông cố tình tạo ra.
Ngày xưa vua được gọi là con trời. Cả thiên hạ là của riêng ông ta, ông ta muốn ai sống
thì người đó được sống, muốn ai chết thì kẻ đó phải chết. Cái đạo lý vua tôi được
gói gọn bằng một câu rợn người“ Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung“. Vua là kẻ độc tài
duy nhất là con dê đực duy nhất được làm chủ bầy dê cái trong cái chuồng dê của hoàng triều.Trong lịch
sử loài người từ ngàn năm nay vẫn có lệ tôn thờ“ Vua „.Ngoài thiên hạ và triều thần ra, vua còn
có cả một bầy cung nữ hàng nghìn cô làm vật hiến thân thí mạng cho vua.
Vua thường tham ăn, ích kỷ,
đần độn, háo dục chỉ muốn được tận hưởng khoái lạc một mình. Tuy nhiên cũng có những vị
vua suốt đời tiết tháo nhân nghĩa hơn người nhưng mà cũng hiếm hoi lắm. Chỉ được thời gian đầu gọi
là minh quân sau cứ đổ đốn dần thành hôn quân, ham mê tửu sắc rồi lại bị tay chân thủ hạ thân tín
của mình giết chết đi. Ngoài hoàng hậu, phi tần cung nữ ra , vua còn có cả một đội ngũ hoạn quan là chỗ
thân tín, trông cậy. Biết bao chàng trai phải chiụ thiệt thòi, tự thiến đi của quý trời cho, để được
vào hầu cận vua ta gọi là quan thái giám. Họ thường là lực lượng nịnh thần, luôn tạo ra sóng gió
bất ổn cho hoàng triều và thần dân.