Samstag, 27. Januar 2024

Thơ Chân Thành Giàu Cảm Xúc Trí Tuệ Và Thơ Tối Nghĩa

 

Có một gã Cam bất nhã bảo rằng tôi là con mèo hoang tự khoe cái đuôi của mình? Vì chính tôi là tác giả của rất nhiều bài thơ và cũng viết rất nhiều về tâm sự văn chương. Có người bảo đó là bình luận, nhưng mượn tiếng tâm sự để tự khen hay cho mình là con cáo ranh mãnh thì tùy họ. Cái khổ là chính tôi cũng tự sáng tác ra thơ nên cảm thấy hơi bị há miệng mắc quai và bị nghi oan. Vì tôi rất ít viết bình luận thơ văn của ai đó, họa có chăng là của một hai cô nữ thi sĩ có duyện nợ văn thơ với tôi ? Thơ của các bậc tiền nhân sáng giá thay cho viết bài bình luận là những bài thơ tôi tự cảm tác hay chuyển thể ra mà thôi.



Nhưng tôi phải nói ra cái điều mà tôi trăn trở suy tư. Nếu không nói ra được thì cảm thấy khổ tâm khó chiụ vô cùng. Tôi đã từng đọc thơ của các thi sĩ Việt Nam kể cả các thi sĩ Trung Hoa trước năm 1945 ở miền Bắc và trước năm 1975 ở miền Nam. Tôi thấy thơ họ làm ra sao hay thế, da riết thế? Trong sáng, minh triết, đa cảm, rành mạch vô cùng.Thơ rất có hồn phần lớn đều lấy niêm luật, vần điệu, nhạc tính làm nghệ thuật căn bản. Nội dung đều từ những tâm trạng chân thành, bi thương của nhân tình thế thái, bao cảnh đời cảnh ngộ, những bất công , rằn vặt, đều được viết ra hết.

 

Tôi nhận thấy từ khi có cái Đảng cộng sản xuất hiện do ông Hồ đưa cái chủ nghĩa ba xu vào Việt Nam thêm với bộ ba thủ lãnh cai thầu độc quyền về văn thơ Hữu, Viên , Diệu thêm Hoài Thanh làm cò mồi bình luận văn chương. Họ có chủ chương chính sách ngu dân, cố tình đưa vào nền vào văn học những bài thơ vô nghĩa nặng về tuyên truyền cho quyền lợi đảng của họ mà cố tình quên đi quyền lợi dân tộc, hoặc giả danh quyền lợi dân tộc để hủ hóa tiêu diệt dân tộc nhằm nô lệ cho ngoại bang. Nhưng họ lại hô hào lực lượng bồi bút đông đảo viết những bài bình luận tấm tắc nức nở khen dòng thơ búa liềm cóc nhái hay để lưà bịp dân chúng.

 

Những bài thơ bài văn tắc tỵ tối tăm mù mịt, viết ra không biết tác giả muốn nói gì? Nhưng vẫn có những giọng điệu khen là cao siêu, thần bí, trí tuệ, bác học, hàn lâm…. Cuộc sống của chúng ta đòi hỏi sự rành mạch rõ ràng. Nói cái gì phải có chấm có rứt, mạch lạc, dễ hiểu, thiết thực, có lý có tình. Những bất công, vô lý phải đưọc phơi bày công khai. Không thể mượn tiếng văn thơ viết ra những điều tắc tỵ, để làm rối trí người dân. Bắt người ta phải vắt óc suy nghĩ những thứ rẻ cùn rế rách cố tình gây ra sự khó hiểu để tốn thời gian người đọc. Để quên bén đi cái nhục là đang bị áp bức, đày đoạ, cái quyền đưọc hiểu và được sống làm người.

 

Hiện nay phong trào tôn thờ sùng bái u mê tối nghĩa, câu chữ tắc tỵ khó hiểu là thủ đoạn ngu dân cuả đảng. Đảng bày vẽ, sáng chế ra chuyện chữ nghiã đầy mâu thuẫn để lưà bịp người dân . Bảo rằng nó khó hiểu vì trí tuệ của nó cao quá nên người bình thường không hiểu nổi, phải đọc nhiều, học nhiều may mới hiểu nổi? Đúng là trò lưu manh đĩ thoã trong văn thơ. Chủ nghiã Mác cũng là thứ chủ nghĩa tắc tỵ , bế tắc, không có lối thông thoát cho tinh thần mà nhiều người cũng vẫn cắm đầu vào cái lỗ đá, để bị kẹp cứng lại rút không ra được.

 

Văn thơ tắc tỵ vô nghĩa của nền văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa cũng là cái lỗ đá đó thôi. Chính sách ngu dân để chứ thơ phú cái quái gì? Thôi tâm sự đã dài, không phải là mèo khen đuôi đâu. Tôi muốn dành cho cho các cháu học sinh sinh viên Việt Nam những tấm lòng của tôi. Tôi cũng già rồi mọi thứ chỉ là bọt bèo phù phiếm mà thôi. Hy vọng cũng có ích cho các cháu, không đến nỗi bị coi rẻ là thưà thãi vô duyên

 

  Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu

 

Mấy lần theo lái gửi non sông

Thuyền chẳng cùng ai đáp tấm lòng

Xuôi ngược tám năm chờ đợi mãi

Trăm năm nhớ hẹn kẻ tương phùng

 

Nay có mấy lời gửi cố nhân

Sinh sau hậu học cũng theo vần

Hồn thiêng sông nuí nuôi khôn lớn

Tâm dạ xa quê khắc mấy lần

 

Đã có mấy ai như cố tri

Lời thanh như ngọc ý như mây

Mênh mông mộng tưởng cao vời vợi

Thơ đọc chư tiên dưới cổng trời

 

Núi tản sông đà hương gió bay

Mà hồn Khắc Hiếu vẫn đâu đây

Mây xa nhắn g ửi về Nam việt

Một tấm lòng son ở cõi này

 

Nhớ thuở sinh thời cụ vẫn than

Doanh hoàn chẳng thuận cuộc đua chen

Dư đồ rách nước non tô lại

Đâu phải nghèo hèn con cháu tiên

 

Lũ chúng bây giờ khắp bốn phương

Hoàn cầu cam chịu mất thiên lương

Văn chương bút pháp theo thời thế

Hiện đại đua đòi rất thảm thương

 

Ngôn ngữ cha ông vẫn sắt son

Ngàn đời tiếng Việt của muôn dân

Lũy tre giếng nước hồn dân tộc

Không dễ cam tâm chịu sói mòn?....

 

Anh Pháp Đức Nga Ấn Độ dương

Đài loan nhật bản học văn thương

Theo đuôi thiên hạ vòng nô dịch

Văn hiến ngàn năm thẹn núi sông

 

Chúng bảo văn minh hơn giống loài

Ngữ ngôn ngoại quốc có sâu hay

Việt văn hiện đại theo thời thế

Hại để non sông thiệt giống nòi

 

Mấy chục năm rồi xa cố hương

Trên cao Khắc Hiếu gọi ngân vang

Mây ơi! Nhắn gửi lời mong nhớ

Núi tản sông đà vẫn ngóng trông

 

Ngũ sắc du hồn trong đám mây

Vân du tứ hải với tiên trời

Ngân nga sang sảng lời thơ vọng

Lắng cả non sông vẳng cõi đời

 

Gánh nặng duyên tình vẫn chất vai

Trăm năm lưu luyến kiếp luân hồi

Lòng son bút sắt mài non nước

N úi Tản sông Đà nợ chửa phai

 

Tổ quốc chờ mong những tái sinh

Hồn thiêng sông núi khí sinh linh

Như ai bóng dáng người xưa ấy

Thơ thẩn chiều nay giấc mộng tình!

 

 2008 Lu Hà

 

 

 

Nỗi Lòng Dân Nước

Kính tặng hương hồn Cụ

  Nguyễn Khuyến

 

Tuổi già sức yếu cáo từ quan

Giở khóc giở cười với nước non

Cờ biển vua ban đành để đó

Răng long tóc bạc mấy mươi phần

 

Nhà tranh vách lá chốn hương xa

 Lực bất tòng tâm phải dưỡng già

Xa cách kinh thành lòng luống tưởng

Sân rồng mưa móc nhớ ơn vua

 

Sớm tối đi về với gió sương

Dật dờ trước bóng lá bay vàng

Xuân hè thu đến muà đông giá

Chén ruợu u buồn thơ dưới trăng

 

Triều đình lơ láo buổi xuy tàn

Giả điếc giả ngơ thoái trí nhân

Từ Thứ xót xa tình phiếu mẫu

Tam nguyên yên đổ tấm lòng son

 

Tuổi đã cao rồi lại thế cô

Quanh năm tê tái gió mưa sầu

Ơn vua phục quốc tình non nước

Chôn chặt lòng ai những buổi chiều

 

Giấc mộng thực dân đã rõ ràng

Triều thần tranh chấp giưã quan trường

Tiến hoà thủ thế lui chùn bước

Phú qúy cầu vinh trước súng đồng

 

Bạn hữu xa gần đâu có ai

Giang sơn bi lụy hận chia ly

Đêm trường nô lệ hồn vong quốc

Giấc ngủ chẳng tròn hoen lệ rơi

 

Cùng cảnh bạn già có mấy ai

Hàn huyên tâm sự nước sinh nhai

Sông dài biển rộng khôn chài lưới

Đại bác thần công ngoài biển khơi

 

Trọng trách đại thần sao tính đây?

Đau đầu nhức óc chịu khoanh tay

Văn minh cơ khí hơn thua kém

Đao kiếm ngàn xưa đã lỗi thời...

 

 

Suối lệ tuôn rơi hận thế thời

Văn hùng nghiã đảm phải buông trôi

Thuyền quyên quân tử đâu chăng tá

Ai kẻ chung lưng cật chống trời?....

 

Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo

Ai như Lã Vọng ngóng trông chờ

Văn Vương chẳng đến tìm thăm viếng

Tiếng vọng trên cao ngỗng nước nào?...

 

Mỗi bữa cơm chiều ngóng cố nhân

Người đâu chẳng đến với tri âm

Rót ba chén rượu mời hai phỗng

Uống cả hoàng hôn giưã xế tàn

 

Thời thế khi nào vẫn thế ru ?

Non sông gấm vóc sóng ba đào

Năm châu bốn biển hồn du khách

Viễn xứ chiều thu lại nhớ nhà.

 

 muà thu 2008 Lu Hà

 

 

 

Thương Tiếc Cho Anh

 

Nuối tiếc cho xuân qúa nửa tàn

Thương chàng thi sĩ lỡ trăng non

Thơ hay là bởi do nhân tính

Đâu có trường nào dạy viết văn….

 

Họ đã dắt anh đến cổng trời

Vô tình đạp ngã xuống âm ty

Cây đa rụng lá chiều thê thảm

Thơ thẩn hồn ma sợ bóng người

 

Nhớ thuở hồn nhiên tuổi ấu thơ

Hương bay thiên phú đoá hoa mơ

Tình quê cánh vạc ru con ngủ

Hạt gạo làng em đã gặp muà...

 

Xuân Diệu lăng xăng chăm bẵm Khoa

Lan Viên Tố Hữu lái đưa đò

Thuyền trăng sóng nước say hồn bướm

Giưã chốn biển khơi đắm mịt mù....

 

Cứ tưởng học nhiều nâng cánh xa

Bao nhiêu lý luận nhét sao v ừa

Châu Âu sứ lạnh đùa ma quái

Nối bước hồn tiên theo bóng Nga

 

Muốn viết thơ hay có khó gì

Yêu từng ngọn cỏ gío heo may

Trong tim không chưá bao thù hận

Chân thật xót thương mọi kiếp đời

 

Thế kỷ đau thương ôi thế gian

Nhân tình bạc bẽo với thi nhân

Bẻ cong ngòi bút bao gian dối

Văn phịa phì gia giữ phú quyền...

 

Thơ chết lâu rồi có biết không?

Chân dung đối thoại rõ văn chương

Thị trường kinh tế theo thời thế

Hành tỏi tương gừng mua bán rong

 

Dưạ trí hiện sinh đời mộng tưởng

Lập loè đom đóm suốt đêm tàn

Vô tiền khoáng hậu sao ranh thế

Chia chác cùng nhau dễ kiếm ăn....

 

Đưa chuyện văn thơ ra kéo co

Vừa xoa vừa đấm khéo pha trò

Tò mò thiên hạ bầy câm điếc

Ngơ ngác hầu bao dễ kiếm sao?...

 

Thiên phú ngày xưa để ở đâu?

Thần đồng phát tiết khí anh thơ

Trái tim lầm lỡ nên ra nỗi

Kể chuyện tầm phào cũng bẫm to...

 

Đáng tiếc cho ai nửa cuộc đời

Hồn thơ nhân ái chết tươi rồi

Rèn văn luyện chữ tung chiêu quái

Tẩy rửa làm sao được hở trời…?

 

  2008 Lu Hà

 

 

 

Cái bánh Vẽ Của Anh

 

 

Ngẩn ngơ chiếc bánh vẫn say màu

Bịt mũi khen ngon quen thói xưa

Hối tiếc làm gì đừng nói nữa

Cả đời buôn bán bánh cho nhau

 

Bán rẻ lương tâm thật chứ sao?

Hay rằng nhầm lẫn hiểu chưa ra

Chả may số kiếp đời thi sĩ

Thế kỷ dã tràng cát biển xa….

 

Anh cứ lu loa vu oán ai

Khen chê bánh vẽ nịnh xu thời

Ăn năn hối cải làm chi nữa

Thể giới bên kia để tiếng cười

 

Tôi viết vài câu nhắn nhủ ai

Có gan sống thẳng nói ra lời

Chính danh quân tử là thi sĩ

Khi vẫn còn nhau ở cõi đời

 

Bánh vẽ nhập nhằng từ nước Nga

Trung Hoa đại lục cũng tôn thờ

Đua chen nhắm mắt vào bàn tiệc

Men rữa cuồng say vọng thánh ca

 

Mấy đưá đàn em mới ngỡ ngàng

Nhồm nhoàn nhai chiếc bánh hư không

Theo nhau anh cả thân tôi mọi

Cho cả cuộc đời con số không

 

Cái bánh thật tình đâu có xa

Mà anh chậm chạp chẳng tìm ra

Nửa già thế kỷ đi buôn bánh

Ở tận phương trời xa cách ta

 

Tổ quốc Việt Nam chẳng thiếu gì

Danh nhân thứ thiệt suốt bao đời

Trong lò tôi luyện hồn dân tộc

Hun đúc anh minh của giống nòi

 

Sinh thời tính khí anh như thế

Mê muội a dua chạy học đòi

Trí tuệ của anh mòn sáo rỗng

Còn kêu giả thiệt để ai coi?

 

Anh đã giã từ thế giới rồi

Sợ gì di cảo để cho đời

Cho thêm rối rắm người bàn tán

Muộn quá đi anh đã lỗi thời

 

Thế giới còn đây soi sáng cho

Bầu trời trí tuệ mộng đầy thơ

Thiếu gì tuấn kiệt buồn sao sớm

Di cảo cho thơ anh khỏi lo…

 

Tôi biết rằng anh quá tự hào

Sứ mù thằng chột được làm vua

Đỉnh cao trí tuệ khen mùi bánh

Bột lọc công nông nhân Mác Mao

 

Anh cứ thở than nơi chín suối

Lời từ để lại với thế nhân

Ma vương họp lại bàn mưu tính

Gỡ gạc thi nhau di cảo văn

 

Bây giờ đổ tội lẫn cho nhau

Né tránh làm sao kẻ dẫn đầu

Trách nhiệm về ai đừng chối nữa

Bao nhiêu oan khổ nợ gây ra

 

Thế hệ theo nhau oan khổ mãi

Bao nhiêu thứ giả bán cho đời

Trái tim hư đốn thơ lường gạt

Thế kỷ lầm than lệ ứa trôi

 

Tôi rất ngạc nhiên di cảo thơ

Bài thơ bánh vẽ nửa ngâm nga

Ra điều ng ười vẫn còn hy vọng

Giấc ngủ ngàn thu ai biết đâu?

 

Thôi thế ra đi một bóng ma

Hết rồi hiển hách những thời qua

Còn đâu bánh vẽ mà mua bán

Tiệc riệu tôn thờ ca tụng nhau…..

 

 

ngày 20 tháng 6 năm 2008 Lu Hà

 (Nhân đọc di cảo thơ cuả Chế lan Viên)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen