Samstag, 27. Januar 2024

Tâm Sự Đầu Năm Mới Bài 1 ( phần C )

 

Họ Đủ Mọi Lưá Tuổi Thi Nhau Chửi Tôi

 

Baby đăng ngày 01/15/10 - 8:20 AM

bác Lu ko thấy mình là Don Quixote sao?

 

Miệng lưỡi thiên hạ khen chê hay cả những lời miả mai, báng bổ. Nếu ta lấy cái tâm an tịnh mà bình tĩnh suy xét, nhiều khi cũng nảy ra từ cái tiêu cực thành những ý tưởng mới rất hay. Lu Hà rất vô tư như đi dạo chơi qua một khu rừng đầy chông gai, chân chảy máu nhưng vẫn rửng rưng trong niềm đam mê vô tận. Làm thơ là dịp được tận hưởng cái thú đau thương, đắng cay, chua chát, ê chề , tình yêu và nhục nhã…Lời bàn cuả Baby hoá ra từ tiêu cực lại chuyẻn sang tích cực mà tạo ra cảm hứng sáng tác. Làm thơ nhiều lúc như chơi cờ tướng vậy.

 

Baby chắc hẳn là một cô gái theo phận nữ nhi thường tình, chứ không lẽ là một chàng trai. Baby cố gắng làm một giọt nước tan trong biển cả như vậy là tốt. Lu Hà là kẻ giang hồ tục tử. Thích làm thơ, thích suy tư về thơ coi như là một thú vui. Dù thiên hạ có miả mai là nhân vật Don Quixote, khôi hài, lố bịch, lẻ loi, hay điên khùng mắng cộng, m ắng bọn giòi bọ thì đã sao? Cũng từ lâu lắm rồi Lu Hà tôi ít giao du với người Việt Nam, phần lớn do công việc hàng ngày phải va chạm, đồng nhiệp với đủ các giống người trên thế giới. Vui đuà, trêu chọc, kể chuyện tiếu lâm , tán dóc hoàn toàn với đủ loại người trên thế giới. Cho nên nay có cái duyên may mắn là một Don Quixote của người Việt Nam. Thơ làm ra gửi luôn vào quán thơ, ai thích thì đọc, ai chê thì đừng đọc. Còn chửi bậy nói láo thì sẽ được trả lời từ tốn lễ độ c ủa Lu Hà. Rồi mai kia Baby già cả cũng phải chết, Lu Hà cũng vậy. Baby còn cần người Việt Nam để sống. Còn Lu Hà chỉ cần Quán Thơ thôi để làm thơ cho vui . Baby có hiểu Lu Hà nói gì không? Cuộc đời này với Lu Hà tất cả là vô thường Don Quixote cũng là vô thường không có thật.Do trí tưởng tượng mà ra. Thơ Lu Hà cũng do trí tưởng tượng mà ra. Ai không tưởng tượng ra thơ, thì tưởng tượng ra Don Quixote cũng là quý tuy ở dạng bậc thấp cóc nhái sâu bọ đàm tiếu vui cười thì đã sao? Đời là vô thường mà.

 

 

Như Cánh Chim Trời

tặng nick Baby

vì không dám công khai thưà nhận mình là ai

 

Con chim yêu khoảng trời xanh

Đội trời đạp đất bình sinh là người

Thế gian đàm tiếu hay cười

Bon chen đố kỵ miả mai thói đời

Đào Tiềm dễ tránh thị phi

Am mây ẩn dã nào thời có yên

Quay về giưã chốn dân gian

Ngang tàng mà sống theo vần thơ bay

Tâm trong lòng dạ sáng ngời

Xót đau nhân thế trọn đời tìm vui

Tự do theo cánh chim trời

Trí thần tự tại muôn loài hiếu sinh

Baby mặc cảm cho mình

Thương thân bồ liễu bóng hình ngậm soi

Coi sao chân bước như người

Nắm tay cùng hát lá rơi hoa tàn

Bọt bèo trôi nổi mây tan

Phong trần bi lụy bần hàn thiên thu

Cầu cho tiền lắm bạc nhiều

Nhà cao cưả rộng sang giàu người ơi

Văn chương phú lục xu thời

Thế gian biến cải lòng người nổi nênh

Phải chăng vì chút hư danh

Tốn công mài duã hoá thành miả mai

Don Quixote vẫn còn đây

Thế gian miệng lưỡi đào rơi trái phiền ....

 

15.1.2010 Lu Hà

 

 

 

kẻ vô hoc đăng ngày 01/15/10 - 12:23 PM

ông Lu Hà này ăn đồ dơ,tạp thải sao ? cái đầu toàn bả đậu hay cứt Tây? Cứ bô bô cái môm.ko biết nguọng!

Dã vong quốc rồi ,tự coi mình "ko còn Vn"sao lai lấy tiếng Việt ra làm thú tiêu khiển..chửi bới tất cả ai phê bình hay góp ý? Luôn nói mình vô tư.v.v nhưng thể hiện thì lai"lươn chê lịch nhớt"...trong quán này, danh cái gì ...hay chỉ là những "nhàn cư" rồi lòi ra cái TÔI khốn nạn? Mây người luôn nói thương dân chúng ,giống nòi..sao chạy đi tìm đất sống?rồi còn bảo ban ,chỉ dạy "con cháu VN"..đồ ỉa cứt vào mồ mả NGŨ ĐẠI TỪ ĐƯỜNG của ông mà còn ĐẠO ĐỨC GIẢ!

Đừng xưng là thi sĩ dể thể hiện cái cá nhân! vì sao ko ai nói gì khi Lê Văn hay các bài thơ đả kích khác? ông là thứ gì mà moi người căm thù và ganh ti? Tự tôn quá đáng cho nên chúng chửi ..còn làm bộ ngu! ai là cha me ông? nếu ho chết hết là phúc , chứ nếu còn sống thì phải uất mà tâm thần vì có đứa con biến thành tên phản bội màu da và giòng giống, loai như ông ,tôi nghĩ ví như dưới đất chui lên cho khỏi nhục cha me, tổ tông.

còn nói về thơ, ông viết mấy câu đối đáp bá láp...gọi là thơ hay gì cũng đuọc ,nhưng nó ko nói lên cái thâm thúy của ngôn từ...mà như một cuộc cãi nhau với bao nhiêu câu chữ xào nấu nhàm chán..mà ông luôn tự mãn là"thi sĩ" ôi trời...nghe mà buồn cười và thuơng hai cho một kẻ lộng ngôn và lắm điều!

 

 

Theo Dòng Phù Xa

tặng người tự lấy tên gọi Kẻ Vô Học

 

Xót thương có kẻ nhận mình

Là thằng vô học nhân sinh thập toàn

Mon men vô sản thi bần

Buông lời thoá mạ diễn đàn văn thơ

Hùng hồn bọt nhãi thiết tha

Thuỷ chung sau trước tình yêu giống nòi

Quê hương sông nước tô bồi

Dòng trong dòng đục ngậm ngùi thương đau

Cha ông tiên tổ từ lâu

Cái bưà đi trước con bò theo sau

Tiến lên quyết chí đồng bào

Buá liềm cờ đỏ máu đào nhuộm sâu

Hận thù xương máu phôi pha

Oan hồn tử sĩ âm u núi rừng

Rợn rùng nối gót thê lương

Trải bao thập kỷ hãi hùng non sông

Đầu rơi máu lệ xuôi dòng

Ngẩn ngơ tìm chốn thiên đàng náu thân

Mác Lê Mao rụng lối mòn

Vô học theo bước thấm nhuần ruột gan

Chung lưng đấu cật chuyên cần

Quần nâu áo vá sắt son nguyện thề

Dẫu cho tan nát ê chề

Còn người còn nước tỉ tê bùi ngùi

Đói nghèo như gió thoảng bay

Nưả già thế kỷ theo hoài mãi thôi

Rán lên chút nưã còn hơi

Sao mày bỏ chạy ra đi xứ người?

Bớ quân phản bội giống nòi

Văn chương ba láp sặc mùi ngoại bang

Luận cương Đảng dạy huy hoàng

Trường Chinh lai láng theo dòng phù xa….

 

16.1.2010 Lu Hà

 

Tình Yêu Nước Sắt Máu

tặng người tự nhận Kẻ Vô Học

 

Kẻ vô học tự hào yêu nước

Sắt máu căm thù hận núi sông

Hãy giết nưã không dừng giết mãi

Cho quê hương đỏ máu tươi dòng

 

Hắn hãnh diện đầu trâu mặt ngưạ

Khinh dân hèn trốn chạy lưu vong

Không cam tâm chịu đời ma dại

Là phản bội nòi giống núi sông

 

Hắn hùng hổ phun lời vu cáo

Vì bát cơm manh áo lợi quyền

Ôi! Tổ Quốc bao đời thắm thiết

Cuả riêng ta chiếm trọn mẹ hiền

 

Hãy tiến lên đồng bào thống khổ

Hỡi bần nông khố rách ăn xin

Theo chân Đảng giết người man rợ

Thế giới đại đồng đỏ máu tim

 

Kẻ vô học dấn thân yêu nước

Nuôi hận thù giai cấp đấu tranh

Đêm mậu thân kinh hoàng phố cổ

Pháo giao thưà đỏ lưả đồng xanh

 

Thương cho kẻ nhận mình vô học

Phun những lời rác rưởi thối tha

Lại nhận mình văn nhân trí sĩ

Hắn là ai loạn khẩu tà ma ?

 

Hãy đọc đi bao lời báng bổ

Năm Canh Dần rỏ lệ thương đau

Ôi! Hành tinh khắc sâu buồn tủi

Vì miếng ăn nuôi mãi hận thù...

 

16.1.2010

 

Một người tự lấy tên mình là Kẻ Vô Học. Rồi sấn xổ đầu năm canh dần cùng phe cánh băng đảng lưu manh, phun bọt thả dãi, du côn du kề, đầu đưòng xó chợ xỉ mắng tôi là thằng lưu vong, không gắn bó với tổ quốc, cam thân trâu chó nghèo hèn có nghiã là phản bội. Nay lại còn làm thơ ba láp, phô trương hợm hĩnh, chia sẻ tình cảm xa quê nhó nước với đồng bào hải ngoại là đồ đạo đức giả ...Thơ thối vô cùng mà cũng cứ làm, sao hắn không thẻ viết thiết tha, đằm thắm. Xót xa yêu nước thương nòi nhu cụ Diệu, cụ Hữu, cụ Viên. Hắn cứ xưng xưng làm thơ gửi vào quán thơ, còn nhận mình là thi sĩ không biết nhục, hắn tự cao tự đại như vậy không biết dấu diếm vò vĩnh khiêm tốn như các thi sĩ cộng sản yêu nưóc cuả chúng ta. Đồ lưu vong bơ thưà sưã cặn...Tôi thấy anh hùng hổ dữ tợn vô cùng, cũng cảm thấy bùi ngùi thương cảm, tôi không ghét, không căm thù anh đâu chỉ giận thôi mà làm thơ khuyên nhủ anh nên bình tâm nghĩ lại. Anh có thể xin lỗi tôi và rút lại những câu chửi , hoặc còn hăng máu muốn chửi tiếp cho sướng thì tuỳ anh. Chào người tự lấy tên là Kẻ Vô Học

 

 

Vẫn người lấy tên là Kẻ Vô Học cố gắng moi cho trong kho từ ngữ cuả Việt Nam những câu nào thật bẩn thỉu thối tha nhất để lăng mạ xỉ nhục tôi với cái gọi là phê bình văn học. Người như vậy t hật ra đáng thưong chứ không đáng ghét. Anh ta chỉ là nạn nhân cuả một lối giáo dục nhồi sọ , vong bản phi văn hoá . Hãy cứ yên tâm mà mà trút hết tất cả căm hận, tức tối, dù cho là phân tro cặn bã rác rưởi cuả mình sả ra cũng không sao. Miễn bạn ngửi được. Có bài thơ gưỉ tặng Người Vô Học. Tất nhiên Kẻ Vô Học sẽ sĩ diện không thèm nhận tình thương cuả tôi cho là đạo đức giả. Mình chửi nó như thế réo c ả mồ mả tổ tiên tam đại nhà nó ra mà chửi nó vẫn bảo là thương mình , nó sợ mình hay nó thưong mình thật? Sao nó rửng rưng vậy? Nó không có thần kinh xấu hổ à? Mình mới đ áng tự hào, nó là cái thá gì văn thơ ba láp lưu vong thôi sao bằng cụ Diệu, Cụ Hữu, cụ Viên nhà mình….

 

Tôi Xót Thương Anh

tặng người lấy tên Kẻ Vô Học

 

Tự xưng mình bảo là vô lại

Hắn chửi tôi te tái nực cười

Rõ khốn nạn văn chương lá cải

Những ngôn từ chó má than ôi !

 

Mấy thập kỷ cùng đường bí lối

Hết nhân tài lã chã phun châu

Phê bình đấu tố còn ra rả

Bịt họng căm thù mấy tứ thơ

 

Cơn gió chướng văn minh thời đại

Nhũng oan hồn thảm thiết kêu rên

Vì sao tăm tối không đường thoát ?

Đạo đức hoài buôn nước bán dân…

 

Kẻ vô học nhận tên trên mạng

Lưỡi cú diều dơ dáy thê lương

Vẫn bới lông soi từng dấu vết

Rặn ra lời lổn nhổn bi thương

 

Cứ đấu mãi phun lời rắn rết

Dòng sông quê cặn bã u sầu

Loài ma quỷ nắm quyền dân nước

Vuốt ve hoài mãi tấm da nâu

 

Điệp khúc cũ nhai đi hát lại

Đảng bao la thắm thiết tình người

Hoan hô mãi biết bao giờ tạnh

Giộng bão mưa gào mãi thế thôi...

 

16.1.2010 Lu Hà

 

Viết từ năm 2010, nhưng soạn lại ngày 10.1.2014 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen