Nét đặc trưng của văn chương là thơ. Thơ là kết tinh của văn chương. Viết văn thì
lúc nào cũng có thể viết được, nghe vợ chồng người hàng xóm cãi nhau, nghe bà già nhà quê chửi
mất gà, thấy cảnh công an đánh người, viết nhật ký, viết thư, vân vân… ta chỉ cần viết lại đúng
sự việc xảy ra có đầu có đũa là thành văn rồi. Nhưng thơ thì không thể lúc nào cũng có thể
viết được, phải chờ đợi thời cơ khi có cảm xúc.Thơ là tâm hồn là nước mắt của con tim.Thế
mà có kẻ dám cầm nhầm sổ thơ của người khác, mà cứ xân xân khảng định thơ mình làm ra lúc
ngồi trong tù thật là vô liêm sỉ hết chỗ nói. Nhiều người nói ông Hồ Chí Minh không phải là tác
giả cuả cuốn nhật ký trong tù. Tập thơ toàn chữ Hán này, viết giống như một cuốn nhật ký, viết theo
thể tứ tuyệt, ghi chép toàn những chuyện lăng nhăng tủn mủn củ hành củ tỏi nghêu ngao cho đỡ buồn. Nó
chỉ có giá trị một tập thơ ghi chép tạp nham ở dạng trung bình. Nhiều bài dịch ra tiếng Việt giống như ca
dao, châm ngôn hay.