Sonntag, 13. August 2023

Đạo Văn Hay Gọi Là Ăn Cắp Thơ

 

Nét đặc trưng của văn chương là thơ. Thơ là kết tinh của văn chương. Viết văn thì lúc nào cũng có thể viết được, nghe vợ chồng người hàng xóm cãi nhau, nghe bà già nhà quê chửi mất gà, thấy cảnh công an đánh người, viết nhật ký, viết thư, vân vân… ta chỉ cần viết lại đúng sự việc xảy ra có đầu có đũa là thành văn rồi. Nhưng thơ thì không thể lúc nào cũng có thể viết được, phải chờ đợi thời cơ khi có cảm xúc.Thơ là tâm hồn là nước mắt của con tim.Thế mà có kẻ dám cầm nhầm sổ thơ của người khác, mà cứ xân xân khảng định thơ mình làm ra lúc ngồi trong tù thật là vô liêm sỉ hết chỗ nói. Nhiều người nói ông Hồ Chí Minh không phải là tác giả cuả cuốn nhật ký trong tù. Tập thơ toàn chữ Hán này, viết giống như một cuốn nhật ký, viết theo thể tứ tuyệt, ghi chép toàn những chuyện lăng nhăng tủn mủn củ hành củ tỏi nghêu ngao cho đỡ buồn. Nó chỉ có giá trị một tập thơ ghi chép tạp nham ở dạng trung bình. Nhiều bài dịch ra tiếng Việt giống như ca dao, châm ngôn hay.

 Ví du như:

“ Gạo đem vào giã bao đau đớn

  Gạo giã xong rồi trắng tựa bông

  Sống ở trên đời người cũng vậy

  Gian nan rèn luyện ắt thành công“

Nếu ta tìm trong kho tàng ca dao của dân tộc, sẽ có hàng ngàn hàng vạn câu hay tuyệt vời,

hơn như thế rất nhiều. Nhưng đáng tiếc tập thơ chữ hán này lại không phải của ông Hồ Chí Minh chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, tên cúng cơm là Nguyễn Tất Thành. Còn ông Hồ Chí Minh thật là tác giả tập thơ „ Ngục trung nhật ký“ lại là người Tàu. Khi chết đi vô tình hay hữu ý mà lại giao tập thơ kỷ niệm này cho ông Nguyễn Tất Thành, và ông Thành nhân đó về Việt Nam đổi tên luôn là Hồ Chí Minh. Sao khi leo lên làm lãnh tụ ông ta không lấy tên là Nguyễn Ái Quốc, Nguyễn tất Thành vân vân … mà cứ nhất quyết phải là Hồ chí Minh? Có thể vì cuốn sổ thơ mượn tạm này chăng? Hay còn dây mơ dễ má bố ông là con hoang của cụ Hồ sĩ Tạo hay là ông Hồ tập Chương gì đó là người Đài Loan tình báo cục Hoa Nam?

 

Về hiện tượng đạo văn này, ta phải nghiêm khắc lên án, trả lại bản quyền cho tác giả là cụ Hồ Chí Minh thật người Tàu đã chết. Nên tôi suy nghĩ lại và có sửa bài thơ tôi đ ã viết: „ Thơ Ông “ thành bài thơ „ Có Thật Thơ Ông“

 

 

 

 Có Thật Thơ Ông?

 

Thơ thế mà thơ rõ nực cười

Sửng sốt bàng hoàng thơ của ai?

Thiên hạ xưa nay toàn nói láo

Ngợi ca tâng bốc mõm chuột dơi…

 

Nghêu ngao rỗi rãi ở trong lao

Có đáng gì đâu lọ phải cầu                                                                                                                                                                                     

Tủn mủn dăm ba câu tứ tuyệt

Tài này miệng sữa búng ra thơ

 

Còn nghe bàn tán người thiên hạ

Chín suối sổ thơ chẳng gói theo

Sơ ý lọt tay loài quỷ quái

Thơ chui đáy túi kẻ gian đồ….

 

Giọng lưỡi không hơn đứa trẻ con

Thế mà chúng dám gọi chân nhân

Hiếm hoi có mấy lời sâu sắc

Mấy thập kỷ qua chúng réo ầm….

 

Vô tình lên mạng đọc Lương Sơn

Ngán ngẩm than ôi con cóc con

Nhẫn nại lướt qua cho chóng hết

Thơ gì từng cục sỏn sòn son

 

Tớ bảo kìa ai lũ chuột dơi

Xưa quen nặng thói dạy khôn đời

Thật ra trí tuệ ai còn kém

Chúng thổi ai lên đến cổng trời

 

Dối trá gạt nhau cái bảng son

Sổ thơ đánh bóng lợm buồn nôn

Nguyễn Du Nguyễn Trãi Trần Hưng Đạo

Chín suối ngậm ngùi cho nước non

 

Cũng sống làm người ở thế gian

Mà sao rơ ráy lũ ươn hèn

Đua chen đấm bóp lăn bi cụ

Để lại ngàn thu giận oán hờn

 

Cách mạng mỵ dân một chiếc thuyền

Hư danh ảo mộng kẻ vương quyền

Giết dần sinh lực hồn dân tộc

Tăm tối lừa nhau hám bạc tiền

 

Kẻ ấy thành ma hồn chẳng thoát

Xác thân quằn quại chẳng ai chôn

Ba đình u ám trò mê sảng

Triển lãm chờ mong khách bán buôn

 

Ngán ngẩm cho ai mộng háo danh

Gây bao thảm hoạ hận trời xanh

Không tim không óc đòi thi sĩ

Có thật thơ ông Hồ Chí Minh?....

 

22.8.2009 Lu Hà



Thi sĩ chính danh thật ra họ là những người nghèo nhất, họ chẳng có cái quái gì cả. Họ không thích thú gì cái truyện tranh chấp quyền hành và bổng lộc. Những bậc danh sĩ xưa nay như Đào Tiềm, Đỗ Phủ, Lý Bạch, Nguyễn Du, Nguyễn Trãi, Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Khuyến v.v… đều lui về nơi ẩn dã nương thân dấu mình.Trừ Nguyễn Du cũng là sự bất đắc dĩ mà thôi. vì Tự Đức thúc ép ra làm quan. C ụ lại yên tâm thanh thản ra đi và không băn khoăn gì vè trọng trách được vua giao đi xư triều kiến nhà Thanh.

 

Thật đáng buồn và nực cười, hổ thẹn cho cả người Việt Nam bao nhiêu năm cứ tôn thờ ngưỡng vọng mãi một kẻ bất tài dốt nát lên là bậc thánh nhân thi sĩ. Không hiểu bọn Tàu Cộng nó khinh miệt người Việt Nam ta như thế nào? Lãnh tụ tối cao cuả đàn em Việt Nam lại chỉ là một kẻ bất tài ngu dốt. Vì muốn tỏ ra mình là trí thức có tâm hồn nhân ái đa cảm để l ừa bịp dân đen và ăn cắp sổ thơ cuả người Tàu. Tập thơ „ Ngục Trung Nhật Ký „ của ông Hồ Chí Minh nào đó mang quốc tịch Trung Hoa chỉ được coi là hạng tầm tầm, và ít ng ười Trung Hoa biết đến. Thế nhưng Cộng sản Việt nam lại xân xân tự hào là do lãnh tụ kính yêu của họ làm ra và tôn lên thơ hay ngang ngửa với các đại thi hào Nguyễn Du, Nguyễn Trãi. Thơ hay mà chẳng ai thèm đọc, như vại tương ủ mãi ruồi bu lên khăm khẳm mà vẫn cứ bịt mũi gật đầu khen ngon. Sự lố bịch ngu xuẩn dốt nát này làm uế xú hàng nghìn năm văn hiến c ủa dân tộc ta. Đây là trường hợp đầu tiên ta dính phải. Giống như Tần Thủy Hoàng ngày xưa đốt sách chôn học trò. Vụ án nhân văn giai phẩm hòng tiêu giệt văn sĩ để dành quyền được dốt nát là một ví dụ. Không ngờ lịch sử dân tộc ta lại có những chương đau thương cùng quẫn tối tăm như vậy? Tôi chẳng phải là văn sĩ thi sĩ quái gì cả ghê gớm. Bản tính hay suy tư và có tâm hồn đa cảm mà có tí duyên nợ với văn thơ mà thôi. Tôi cứ thành thật viết ra những gì mà tôi có trong đầu trong tim ra để trang trải với đời và muốn được cùng chia sẻ với các bạn. Tôi đã s ửa và đổi tên bài thơ ba lần“ Thơ Ông“ thành „ Có Thật Thơ Ông ?“ và cuối cùng là“ Thơ Cuả Ai?“

Vì có cùng một lúc hai tác giả đều nhận thơ của mình. Một ng ười Tàu và một người Việt Nam. Cả hai người khi chết đi đều mang tên Hồ Chí Minh. Nếu như vì lòng tự hào và sĩ diện dân tộc mà chính phủ Trung Cộng kiện nhà nước Việt Nam và kiện hồn ma Hồ Chí Minh về tội ăn cắp văn chương cuả họ thì sao? Thật là hổ thẹn cho ngưòi Việt chúng ta, có ngươì trí tuệ kém cỏi đến mức phải đi ăn cắp văn thơ của thiên hạ về để khoe khoang đánh bóng cho mình.

 

 

 

 Thơ Của Ai ?

 

Thơ văn thum thủm rõ buồn cười

Sửng sốt hỏi rằng: thơ của ai?

Thiên hạ xưa nay toàn nói láo

Đua nhau tâng bốc kẻ vô loài

 

Mấy chục năm qua chúng réo la

Việt nam phát tiết khí anh thơ

Vại tương dấm ớt thiên tài rởm

Hũ nút ruồi bâu khăm khẳm lâu

 

Cựu hoàng chủ xị nối ngai vua

Phong kiến ngàn năm trái trở mùa

Cộng sản lưu manh đồ xảo trá

Tự do dân chủ bán giao mua

 

Đại nam quốc tự chúng tôn thờ

Chễm chệ ngồi ngang bậc thánh thơ

Dốt nát leo trèo không biết ngượng

Nghìn năm uế xú vẫn còn đeo….

 

Nghêu ngao rỗi rãi ở trong lao

Có đáng gì đâu lọ phải cầu                                                                                                                                                                                     

Tủn mủn ngâm nga câu tứ tuyệt

Tài này miệng sưã búng ra thơ

 

Còn nghe bàn tán cuả người ta

Chín suối sổ thơ chẳng gói theo

Sơ ý lọt tay loài quỷ quái

Thơ chui đáy túi kẻ gian đồ….

 

Giọng lưỡi không hơn đưá trẻ con

Thế mà chúng dám gọi chân nhân

Hiếm hoi có mấy bài sâu sắc

Mấy thập kỷ qua cứ réo ầm….

 

Vô tình lên mạng trang lương sơn

Ngán ngẩm chao ôi con cóc con

Nhẫn nại đọc nhanh cho chóng hết

Thơ này đâu xứng gọi văn nhân?...

 

Tớ bảo rằng: ai chẳng lạ gì

Xưa quen nặng thói dạy khôn đời

Thật ra trí tuệ xem còn kém

Chúng thổi ai lên đến cổng trời

 

Bịt mũi rập đầu chúng bốc thơm

Văn chương trí tá giọng thằng bờm

Nửa già thế kỷ con bài đỏ

Ngất ngưởng đài cao thói dở dom

 

Bỏ túi cầm nhầm hắn đổi tên

Sổ thơ đánh bóng mặt thi hèn

Cháu con phét lác khoe mùi d ấm

Chín suối ngậm hờn hỡi tổ tiên

 

Cũng sống làm người ở thế gian

Mà sao rơ ráy lũ nô văn

Đua chen đấm bóp lăn bi cụ

Để lại ngàn thu giận oán hờn

 

Chèo lái độc thuyền chúng mỵ dân

Hư danh ảo mộng kẻ vương quyền

Giết dần sinh lực hồn dân tộc

Tăm tối lưà nhau lạc lối mòn

 

Kẻ ấy thành ma hồn chẳng thoát

Xác thân quằn quại chẳng ai chôn

Ba đình u ám trời thu thảm

Triển lãm chờ mong khách đến xem

 

Biết đến bao giờ hết tỉnh say

Tình thương dân nước chút thương nòi

Tự do báo chí truyền thông luận

Thần tượng thực ra chẳng có gì…

 

Ngẫm nghĩ sự đời mà khổ đau

Trăm ngàn vạn mớ để vào đâu

Đô la hàng tỉ vơ đầy túi

Khuấy nước phì gia đực béo cò

 

Ông đã chết rồi bốn thập kỷ

Tài năng kém cỏi đức thì hèn

Mà sao chúng vẫn tôn xưng mãi

Chí sĩ văn nhân bậc thánh hiền?...

 

Ngán ngẩm cho ai mộng háo danh

Gây bao thảm hoạ hận trời xanh

Không tim không óc đòi thi sĩ

Có thật thơ ông Hồ Chí Minh?....

 

 22.8.2009 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen