Dienstag, 3. November 2020

Ác Hơn Thời Trung Cổ

 

Các cơ quan chính quyền tỉnh Đồng Nai bắt giam trái phép ông Nguyễn Hữu Cầu tổng cộng 34 năm tù khổ sai. Chính thức 28 năm, còn 6 năm tù cải tạo, vì có một thời gian tham gia quân lực Việt Nam cộng hoà. Cách hành xử theo kiểu luật rừng như vậy còn dã man hơn thời trung cổ.

 

Thời trung cổ là thời kỳ chiếm hữu nô lệ cách ta khoảng hơn hai nghìn năm. Cái gọi là lịch sử 5 bước cóc nhảy của Các Mác và Ăng Ghen  buộc ta phai coi như luận điệu của một đại Chí Phèo.

 

Pháp luật thời trung cổ phần lớn theo luật rừng. Nghĩa là chẳng có kỷ cương phép tắc, nhân hòa, công bằng hợp lý gì cả?  Đại để mạnh ai người ấy sống, mỗi bộ lạc có một lãnh chúa cai quản. Các cơ quan chính quyền tỉnh Đồng Nai rất xứng đáng với bảng hiệu lãnh chúa điạ phương. Pháp luật là họ và họ là pháp luật. Công an tòa án là công cụ hữu hiệu để thực thi bảo vệ cái luật rừng của họ.

 

Nhờ có luật rừng họ mới có thể tham nhũng, buôn lậu ma túy, cưỡng dâm, tạo hồ sơ án gỉa để bịt miệng nhân chứng tố  muốn cáo tội ác của họ.

 

Ông Nguyễn Hữu Cầu vì biết quá nhiều bí mật của tổ chức tội phạm, nên họ đã tống giam ông. Giết ông thì họ không dám, vì không đủ chứng cớ, án giả, hồ sơ gỉa đầy mâu thuẫn . Nên cứ giam lại, hy vọng ông chết dần chết mòn trong tù, hay cố tình lờ đi để cứt trâu hoá bùn?  Bọn tội phạm vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật để làm giàu?

 

Chúng cũng không thể dùng bọn cộng an quản giáo đầu độc được ông. Vì chính bọn ác ôn này cũng có gia đình vợ con, chúng cũng hiểu cái luật nhân qủa tuy chúng căm thù chống đối đạo Phật. Chúng rất sợ con cái nòi giống chúng chiụ qủa báo, nên thằng nọ đùn cho thằng kia và chẳng thằng nào có gan tiêm thuốc, hay cho ông uống thuốc độc dù cho có lãnh hàng nghìn dollar tiền thưởng?

 

Cái kiểu nhân dân làm chủ, đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý rất thuận lợi cho bọn tội phạm trốn tội, phủi trách nhiệm. Tóm lại mọi sai lầm, tội lổi cứ đổ hết cho tập thể, tập thể đổ cho nghị quyết. Còn tập thể là ai? Là chả ai cả. Nghị quyết là cái  quái gì? Là mảnh giấy ghi chép những cái chúng đã họp bàn thỏa thuận với nhau và giơ tay biểu quyết trong đại hội bầy đàn. Tội phạm trách nhiệm quy lại cho một mảnh giấy vô tri vô giác không có óc tim, suy nghĩ, lương tâm gì cả thì đúng là một trò hề.

 

Ông Nguyễn Hữu Cầu dù có được tự do, tính mạng cuả ông cũng rất nguy hiểm nếu ông còn ở Việt Nam. Nếu Việt Nam là một thành viên của Liên hợp quốc thì vấn đề oan ức 34 năm

của ngục sĩ Nguyễn Hữu Cầu phải  được để cho thế giới quyết định. Vấn đề của ông Cầu không còn trong phạm vi quốc gia mà là vấn đề lương tâm nhân đạo toàn cầu. Vì sự trong lành của hành tinh thì nhân loại không thể né tránh giải oan cho ông Cầu.

 

Tai sao đồng bào hải ngoại không thể đấu tranh đưa ông Nguyễn H ữu Cầu ra nước ngoài chữa bệnh? Tiền an dưỡng sẽ do đóng góp của hàng nghìn hàng vạn những trái tim biết thương cảm xót xa cho đồng loại, nhân loài. Nếu cộng sản từ chối tức là họ đã thừa nhận công khai tội lỗi của họ. Các lãnh chúa tỉnh Đồng Nai phải chiụ trách nhiệm trước pháp luật và lương tâm

 

Dù cho các lãnh chuá có nhà cao cưả rộng, vợ con sung túc no đủ, nhưng trước sau họ cũng không tránh khỏi tâm bệnh. Quy luật của tâm linh dù có vô thần đến đâu cũng không thể thoát

tội  được. Đỗ Mười dù cho bộ óc có chai lỳ, trái tim có dã thú đến đâu cũng không tránh khỏi bệnh điên. Hãy chờ xem cuộc đời y sẽ kết cục ra sao? Tên Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng bán thân bất toại, không biết y có phải là người đã từng làm thơ không? Tôi cũng không rõ lắm về cái trò thơ phú của y. Tôi xin có bài thơ tặng cha con ông Nguyễn Hữu cầu.

 

 

     Nỗi Oan Thảm Sầu

theo băng ghi hình cuả Lê Thị Kim Thu

 

Một câu chuyện đau lòng thảm thiết

Mang nỗi niềm u uất bi ai

Lương tâm thời đại con người

Rửng rưng sao nưã giống nòi lầm than!

 

Phải chặn đứng bầy đàn ác qủy

Vì miếng ăn quyền lợi ăn chia

Bắt giam ông Nguyễn Hữu Cầu

Thủ tiêu nhân chứng máu nhòa lệ rơi.

 

Ba mươi bốn năm trời oan ức

Bọn ác quan tai điếc miệng câm

Luật rừng tán tận lương tâm

Lưu manh xã hội óc tim mất rồi.

 

Lũ chúng nó đười ươi chó sói

Xã hội đen bạn với công an

Bịt mồm khoá họng lương dân

Vu oan gía hoạ thế trần đảo điên

 

Nguyễn Anh Thư trên màn hình nhỏ

Thương cha gìa đày đoạ tâm can

Ba con sức khoẻ yếu dần

Làm sao chiụ nổi nỗi oan thảm sầu

 

Xin các chú các cô các bác

Vì những ai phận bạc xót xa

Tự do hải ngoại bao la

Thương người bị hại trong tù khổ đau...

 

Chiụ sao nổi mù loà tai điếc

Không thuốc men tuổi hạc chơi vơi

Tháng  ngày thoi thóp buồn trôi

Nắng mưa tàn tạ đất trời ai hay ?

 

Má con đã chia tay bảy sáu

Đứa em trai mang họ người ta

Tuổi thơ con ở với cha

Sống cùng bà nội vô tư biết gì...?

 

Cha bị bắt sau ngày bão lốc

Là sĩ quan quân lực điạ phương

Vũ trang bảo vệ quê hương

Mang hàm đại úy bi thương não nùng...

 

Hồn thi sĩ tình thương đồng loại

Nhạc phẩm ca phản đối bạo tàn

Phanh phui tham nhũng cửa quan

Hiếp dân sa đoạ lăng loàn mị dân

 

Bọn lãnh chúa gian ngoan bắt bí

Tỉnh Đồng Nai vô lý tử hình

Tội nhân chứng cớ không thành

Trong ngoài cách biệt cây xanh héo tàn...

 

Con không được một lần đi học

Cũng tò mò từng bước đánh vần

Trẻ con hang xóm nghèo nàn

Dạy cho biết chữ bần hàn xóm thôn.

 

Con không thể viết đơn thành thạo

Xin cho cha thoát khỏi lao tù

Chú Chuyền giúp đỡ rất nhiều

Đồng bào hải ngoại chút qùa từ xa.

 

Bao năm tháng mưa rầu cỏ uá

Hỡi những ai chăng tỏ muộn phiền

Trung ương toà án chính quyền

Nghe lời thỉnh nguyện cầu xin nhân loài.

 

16.8.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Án Ngờ Loà Mây

thơ dưạ theo bài viết của Thanh Quang

 

Lũ chúng nó một bầy lang sói

Cắn xé người vô tội trong tù

Hơn ba thập kỷ trôi qua

Bốn năm quá lẻ mùa thu hãi hùng

 

Người trí thức từng chương tố cáo

Bọn đười ươi bè lũ tham quan

Hiếp dâm ma túy cửa quyền

Kiên Giang đầu gấu bán buôn đủ loài.

 

Trại Xuân Lộc Đồng Nai nếm trải

Khu biệt giam đối xử dã man

Đòn thù bạo ngược vô luân

Sáu năm cải tạo sĩ quan cộng hoà.

 

Đơn khiếu nại mắt nhòa tay mỏi

Năm trăm lần chờ mãi xót xa

Tên anh là Nguyễn Hữu Cầu

Tử hình đe doạ án ngờ lòa mây.

 

Không bằng chứng ép người vô tội

Ba tư năm còm cõi lao tù

Chỉ vì anh biết quá nhiều

Công an quản giáo đủ trò ma cô...

 

Tình cốt nhục thương cha bệnh tật

Nguyễn Anh thư khẩn thiết làm đơn

Yêu cầu toà án chính quyền

Thả người vô tội án oan về nhà.

 

Trần Ngọc Bích vì sao đổi họ ?

Là con trái yêu dấu ruột rà

Chị em cùng đến thăm cha

Không cầm nước mắt máu hòa lệ rơi!

 

Chúng con thấy Ba gầy thảm thiết

Người gìa nua đôi mắt mù loà

Xanh xao vò võ tai ù

Phơ phơ mái tóc bạc màu thời gian

 

Nguyễn Ngọc Quang - Bắc Truyền bạn hữu

Chốn lao tù cảnh ngộ thông tin

Trại giam cưỡng ép làm đơn

Ăn năn hối cải chính quyền sẽ tha ?

 

Nguyễn Hữu Cầu khước từ đề nghị

Vẫn trước sau khảng khái kêu oan

Độc tài giăng phủ mây đen

Luật rừng dã thú muôn vàn hiểm nguy

 

Cả thế giới bàng hoàng phẫn nộ

Đài Á Châu loan báo thông tin

Văn minh xã hội nhân quần

Đấu tranh kêu gọi đòi quyền tự do!

 

11.8.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Thảm Cảnh Đại Uý Việt Nam Cộng Hoà

thơ dưạ theo bài viết của con trai ngục sĩ Nguyễn Hữu Cầu

 

Các thế lực siêu cường quốc tế

Biến Việt Nam thành bãi chiến trường

Tháng năm máu chảy thê lương

Dư đồ rách nát non sông điêu tàn

 

Năm bảy lăm Việt gian cộng sản

Hiến dâng Tàu hiếu chiến xâm lăng

Hoàng - Trường hải đảo biển Đông

Sài Gòn thất thủ quê hương thảm sầu

 

Cựu đại úy cộng hòa Nam Việt

Là nạn nhân thảm thiết bi ai

Trái tim nhạc sĩ thương đời

Lời ca tiếng hát cho người khổ đau

 

Hồn thi sĩ tình yêu dân nước

Chẳng cam tâm để giặc hoành hành

Viết bài xua đuổi ruồi xanh

Đồng Nai lãnh chuá tranh giành miếng ngon

 

Cảnh tù tội tan đàn sẻ nghé

Chốn đôi nơi con cái rời xa

Chị em tìm lại thấy nhau

Đoạn trường ly hận ta bà đảo điên

 

Ba cải tạo chị tròn bốn tuổi

Mẹ sang ngang quyết chí ra đi

Ngây thơ em nhỏ biết gì ?

Sáu năm đày đoạ ngậm ngùi thở than

 

Mẹ bồng Bích xây duyên tình mới

Mới lên hai em chị nhỏ nhoi

Hơn ba thập kỷ qua rồi

Bao mùa mưa nắng mảnh đời buồn trôi...

 

Sống lay lắt nay đây mai đó

Ở với bà, cậu, mợ, chú, cô

Giữa rằm tháng tám mùa thu

Công an chúng nó bắt ba đi tù

 

Chị hai ơi! em đâu có biết

Nỗi oán hờn thảm thiết ai hay

Cớ sao mẹ chẳng nói gì ?

Ông Trần Văn Phụng là người ở đâu?

 

Dẫu gia cảnh còn nhiều túng thiếu

Em cũng may đ ược bi ểu đến trường

Công tác giáo dục trong ngành

Giáo viên dạy giỏi bước đường tiến thân

 

Em phấn đấu đảng viên cộng sản

Cứ tưởng rằng thuận tiện qua sông

Đò ngang lật ngửa thê lương

Tên Trần Ngọc Bích là dòng ngụy quân

 

Cha của hắn thân tàn ma dại

Chốn lao tù chính trị chung thân

Xé tan tờ giấy bất nhân

Em cần phụ tử tổ tiên giống nòi

 

Em lặn lội tìm về Rạch Giá

Ba cuả tôi người ở nơi đâu?

Đất trời run rủi làm sao?

Gặp ngay một chú ngày xưa bạn tù...

 

Chú chỉ rõ trại tù Xuân Lộc

Còn chị hai nay ở Sài Gòn

Hành trình muôn nỗi khó khăn

Đến nơi đói lả kêu van nỉ nài

 

Họ tàn nhẫn răn đe tới tấp

Phải quay về xin phép điạ phương

Đứng bên cửa sổ chấn song

Ba ơi! em gọi bi thương não nùng !

 

Ngày đoàn tụ não lòng khóc lóc

Mấy chục năm lần bước tìm cha

Trái tim nhạc sĩ bao la

Tình thâm phụ tử chuyền thừa cho con

 

Cuộc dâu bể trần gian thống khổ

Bọt bèo trôi trăm ngả  xa xôi

Hữu Cầu đã có thăm nuôi

Tấm thân tiều tụy bồi bồi mừng vui

 

Ngọc Bích hả ? Con trai mẹ Nguyệt ?

Nguyễn Hữu Cầu thảm thiết chắp tay

Đôi chân khụy xuống lệ cay

Đoái thương tạo hoá có ngày hôm nay

 

Ba xin lỗi cảnh đời tao ngộ

Để các con vất vả điêu linh

Tuổi thơ dầu dãi đầu xanh

Lạc cha, xa mẹ học hành khó khăn...

 

Đừng trách mẹ các con Ba nhé

Bởi thế thời phải chịu biết sao ?

Chị em đùm bọc lấy nhau

Chăm nom phụng dưỡng mẹ gìa thay cha

 

Tên cán bộ nhà tù chặn họng

Này anh Cầu phản động ai thương

Văn thơ phá rối chủ trương

Anh em lôi cổ vào phòng biệt giam

 

Chúng hành hạ dã man tàn khốc

Chẳng buông tha sỉ nhục mãi hoài

Anh Thư, Ngọc Bích về đi

Ngẩng cao đầu sống làm người thẳng ngay !

 

18.8.2010 Lu Hà

 

Chứng Nhân Tội Phạm

thơ dưạ theo bài báo của Thanh Quang

 

Kiên Giang khóc Nguyễn Hữu Cầu

Tâm hồn nghệ sĩ nhạt nhoà mưa rơi

Ba tư năm khổ rã rời

Nỗi oan ngùn ngụt đất trời thảm thương

 

Oán hờn quỷ đỏ nhiễu nhương

Bắt người vô cớ triệt đường sinh nhai

Lưu manh đảng cướp cùng loài

Cửaquyền tham nhũng bức người hại dân

 

Phá trinh con gái miệt vườn

Xì ke ma túy bán buôn lọc lưà

Xuất thân quân lực cộng hoà

Thơ ca vạch mặt anh là chứng nhân

 

Kéo mây che phủ trần gian

Lộng chân thành giả ác nhân bạo hành

Nhẫn tâm tuyên án tử hình

Giết người diệt khẩu Chí Minh bậc thày

 

Thương cha con gái giãi bâỳ

Con trai rỏ lệ ngậm ngùi xót xa

Năm châu bốn biển bao la

Thông tin mạng lưới tinh cầu xôn xao

 

Á Châu tiếng nói tự do

Thanh Quang xé đám mây mờ tối tăm

Phóng viên báo chí lương tâm

Theo dòng sóng điện tím bầm ruột gan

 

Bạn bè chiến hữu xa gần

Ngọc Quang cùng với Bắc Truyền thở than

Hành tinh mưa gió trăng ngàn

Lưới trời lồng lộng thiên thần bủa vây

 

Bao nhiêu tội ác chất đầy

Việt Nam dân tộc đọa đầy than ôi!

Đua chen cộng sản đười ươi

Chôn vùi nhân cách lạc loài thị phi

 

Giàu sang phè phỡn ăn chơi

Cha truyền con nối trọn đời Việt gian

Hữu Cầu là một chứng nhân

Đồng Nai Xuân Lộc ác ôn trại tù.

 

12.8.2010 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen