Dienstag, 3. November 2020

Vua Chúa Độc Tài Lừa Đảo Và Tội Phạm Của Lịch Sử

 

Ngày xưa vua được gọi là con trời. Cả thiên hạ là của riêng ông ta, ông ta muốn ai sống thì người đó được sống, muốn ai chết thì kẻ đó phải chết. Cái đạo lý vua tôi được gói gọn bằng một câu rợn người“ Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung“. Vua là kẻ độc tài duy nhất là con dê đực duy nhất được làm chủ bầy dê cái trong cái chuồng dê của hoàng triều.

 

Trong lịch sử loài người từ ngàn năm nay vẫn có lệ tôn thờ“ Vua”. Ngoài thiên hạ và triều thần ra, vua còn có cả một bầy cung nữ hàng nghìn cô làm vật hiến thân thí mạng cho vua. Vua  thường tham ăn, ích kỷ, đần độn, háo dục chỉ muốn được tận hưởng khoái lạc một mình. Tuy nhiên cũng có những vị vua suốt đời tiết tháo nhân nghĩa hơn người nhưng mà cũng hiếm hoi lắm. Chỉ được thời gian đầu gọi  là minh quân sau cứ đổ đốn dần thành hôn quân, ham mê tửu sắc rồi lại bị tay chân thủ hạ thân tín của mình giết  chết đi. Ngoài hoàng hậu, phi tần cung nữ ra , vua còn có cả một đội ngũ hoạn quan là chỗ thân tín, trông cậy. Biết bao chàng trai phải chiụ thiệt thòi, tự thiến đi của quý trời cho, để được vào hầu cận vua ta gọi là quan thái giám. Họ thường là lực lượng nịnh thần, luôn tạo ra sóng gió bất ổn cho hoàng triều và thần dân.

 

Vua còn là biểu tượng cuả cuộc đời ngắn ngủi, trong lịch sử vua chuá hiếm có người nào sống dai như Tề Hoàn Công. Nhưng Công cũng là một ông vua cô đơn, tuy lắm con nhưng về cuối đời chết thối ra mà không ai biết. Vua  không chỉ tượng trưng cho quyền lực tối cao, còn là cái máy sinh nở vô tội vạ, vua thường hay mắc chứng bệnh đau lưng, run tay, run đầu gối, hoa mắt. Vua còn nghiã là nô lệ cuả ái tình, tự nguyện tự giác cho phái đẹp. Cánh đàn bà, những con dê cái sung sức đó ở tam cung lục viện thi nhau như điả đói, bóc lột, hút hết tinh khí sức lực cuả vua. Nên ta cũng dễ hiểu nhiều vị vua mới chỉ  có 40, 50 tuổi thôi nhưng trông hom hem lắm, râu tóc bạc phơ cả và vua thường hay chóng chết. Ta cũng không lấy làm lạ, vì sao có những đại thần tóc bạc răng long tay cầm long trượng, mà đã từng phục vụ 4 hoặc 5 triều vua. Chỉ vì đàn con xung trận cuả vua sớm bại hoại, nơi chiến trường chăn chiếu, lớp lính mới chưa được tuyển chọn sản xuất kịp thì vua đã lăn ra chết nhăn răng rồi. Vua chết bất đắy kỳ tử mà thần vẫn sống dai như dây chão. Cuộc đời ngắn ngủi cuả vua do hoang dâm trụy lạc theo tôi cũng có cái hay cuả nó. Nó làm vua chết non, sống yểu nhưng vô hình lại tạo ra cái may, cái phúc cho thiên hạ. Hoàng triều luôn biến động thay đổi, từng lớp nịnh thần, bồi bút, cũng  vì thế mà nhào theo xác vua  trôi nổi.

 

Một hình thức dân chủ tự nhiên đã hình thành như TầnThủy Hoàng có 13 năm cầm quyền, dân có khổ thì cũng chỉ có chừng ấy thôi.Vua hoang dâm, hôn quân là cái bất hạnh cuả muôn dân trong một khoảng thời gian nhất định. Vì hoang dâm sức khoẻ vua yếu kém là lẽ tự nhiên nhưng  nó sớm kết liễu đời vua để tạo nhanh  một cái phúc mới cho dân. Phúc bất trùng lai hoạ vô đơn chí, hết cơn bĩ cực thì lại thái lai ,thay đổi nhanh như chong chóng vẫn còn hơn  một chế độ độc đảng, độc tài theo kiểu tập thể lãnh đạo cá nhân phụ trách toàn tri. Nên vua không chỉ là cái hoạ còn cũng là cái phúc cho dân đó sao? Đơn giản vì vua chóng chết, lại có một vua mới toanh lên ngôi hy vọng thần dân đỡ khổ hơn. Sự so sánh này ta thấy nổi lên một điểm cơ bản: Dù cho chế độ vua chuá có độc tài tàn bạo, nhưng vẫn còn may cho dân hơn gấp vạn lần chế độ độc tài đảng trị .Hình thức luôn thay đổi triều vua, thay đổi niên hiệu cũng dễ chiụ như ở các nước dân chủ tự do phương tây, vài năm lại có một đảng mới lên cầm quyền, dù muốn có độc tài cũng chẳng được.

 

Trong lịch sử loài người, vua chuá, dân chủ hay cộng sản thường có thủ đoạn mỵ dân, hưá hẹn bánh mỳ và hoa hồng, luôn sảy ra để tranh quyền. Dù có mỵ dân nhưng  tác hại cuả chế độ quân chủ có hạn vì triều cương luôn thay đổi. Các nước dân chủ tự do cũng có thủ đoạn ve vãn lấy lòng cử tri nhưng họ không thể độc tài được vì là đa đảng. Đảng nào dù ít dù nhiều cũng có đại diện cho quyền lợi cuả mình trong nghị viện. Hơn một thế kỷ nay, như chúng ta đã biết có một chế độ độ kỳ quái lố bịch nhất trong lịch sử loài ngươì đó là chế độ cộng sản. Cộng sản đồng nghiã với mỵ dân, lưà đảo và tội phạm. Sức sống dai dẳng cuả nó còn ở Trung Cộng, Bắc Triều Tiên và Việt Nam là bới thủ đoạn mỵ dân lưà đảo rất tinh vi. Đảng này rất hiểu tâm sinh lý cuả đám dân nghèo hàng triệu người. Nịnh dân, lưà dân, bóp dân là thói quen cuả đảng. Cho dân ăn bánh vẽ, lưà dân phổng mũi lên cao bằng bằng khen, giấy khen và các danh hiệu rởm như: Tổ trưởng, nhóm trưởng, đảng viên, liệt sĩ có công, chiến sĩ thi đua, anh hùng lao động, văn thi sĩ nhân dân….

 

Ngu dân là kế sách tinh vi siêu đẳng cuả đảng. Trong giáo dục thì nhồi sọ, học tủ, học vẹt, chế độ cưỡng chế bằng cấp ngoài khả năng thực tế. Khống chế bộ đại học, soạn thảo giáo trình chữ nghiã tối tăm mục đích để thế hệ tương lại hiểu sai ,hiểu nhầm ngu tối đi. Càng ngu càng dễ trị,càng dễ sai khiến, càng dễ bóp cò, nắn mông dân như trẻ nít.  Càng dễ lưà dân vào cạm bẫy cuả cái gọi là vinh quang nở mặt nở mày. Một người dốt đặc cán mai, không viết nổi một bài văn trọn vẹn nhưng cũng mấy cái bằng đại học. Là người yêu thích văn thơ, vậy tôi chỉ muốn tâm sự với các bạn nhiều về nghệ thuật văn chương dưới chế độ cộng sản. Nói thẳng ra tôi không muốn đọc thơ cuả các thi sĩ cộng sản , thơ do họ viết sau năm 1954 ở miền bắc và 1975 ở miền nam. Vì tôi sợ mình bị rối trí, bị ngu đi về những bài thơ tắc tỵ, chữ mẹ chửicha chữ kia. Tôi chỉ đọc qua vài câu đầu là biết họ muốn thơm thối cái gì rồi. Đời ngươì thì quá ngắn ngủi. Thơ văn cuả các ông Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Đỗ Phủ,Lý Bạch nào mình đã đọc hét đâu mà thưà thời gian đọc mấy thứ rẻ rách cuả cái gọi là hiện thực xã hội chủ nghiã.

 

Nó đang cầu mong mình ngu đi thì mình lại chui đầu vào cái thòng lòng nó đã dương sẵn ra để bẫy mình. Đó là tâm sự cuả riêng tôi, chứ quyền tôn thờ sùng bái, a dua cuả mọi ngươì ai  mà cản được. Thơ tôi làm ra bình thường thôi, nhưng nó là tấm lòng cuả tôi. Ai thông cảm với tôi, hiểu nỗi lòng tôi thì vào đọc. Ai không thích thì xin bước xéo đi . Còn cái chuyện đá chéo giò để miả nhau để làm cho tôi phải bận tậm thì được cái nước mẹ gì. Bởi vì khen chê đối với tôi chả có ý nghiã gì. Tôi chỉ muốn viết muốn sống sao cho xứng đáng là một ngươì tử tế có ích và không làm hại ai, không a dua nịnh bợ theo đuôi ai.

 

 Tôi là một người ngoại quốc trên danh nghiã giấy tờ biết nói tiếng Việt Nam và thích thơ phú. Cái tạng cuả tôi là bài viết nào cũng có phải có thơ. Như vậy  là trái tính trái nết khác với người đời rồi. Liệu có thể coi là hâm giở hơi, rõ ghét cái mặt không nhĩ? Sự khác biệt này chắc sẽ có nhiều người chẳng ưa là cái chắc.Tôi nghĩ bụng giả dụ có độ 100 ngưòi, nhưng trong đó có 50 người ưa mình là quý  lắm rồi. Còn ta có sá gì đâu với 50 ngưòi không ưa ta, chửi ta ,nguyền ruả ta, vu khống ta? Gọi là giả dụ thôi nếu có . Thời buổi này sau 60 năm trồng ngưòi cuả Hồ Chí Minh thì cũng dễ hiểu  thôi để có  50 người ghét ta trong số 100 người.
Dân Việt mình bị nhồi sọ rửa não từ lâu rồi. Nên cái gọi là hữu xạ tự nhiên hương cũng mất tác dụng. Họ không còn đủ lý trí trái tim cảm nhận cái đẹp chân thiện mỹ vô tư khách quan nữa. Mà phảo có người viết lách ra cụ thể chỉ tận mặt, vạch từng tên day tận trán dù có đốp chát thì đã sao?
Không lẽ để họ mụ mẫm u mê mãi?

 

Nếu cả 100 người đều ghét ta cả thì chắc chắn ban biên tập sẽ ném bài viết cuả ta vào sọt rác từ lâu rồi, chứ còn hy vọng gì được đăng ở đây nhỉ. Còn được những  95  người  ưa cả, hoạ chừng chỉ có ông Hồ Chí Minh là người duy nhất thôi sau năm 1954 nhờ lực lượng bồi bút hỗ trợ cho. Tôi không chống đối cá nhân ai cả vì lý do cá nhân như Tố Hữu ghét Hữu Loan vì Hữu Loan đã từng yêu vợ Tố Hữu và  bà Hữu chỉ có Loan trong lòng thôi. Thấy ai làm thơ hay thì khen hay khen hay, thấy ai làm thơ dở thì chê dở vì những lý do thế này, thế này, và thế này…. Cứ thẳng ruột ngưạ ra mà viết.

 

Tôi  không thể giúp đồng bào Việt Nam chống cộng sản đâu. Tôi có tài cán quái gì đâu mà chính trị chính em? Ốc không mang nổi mình ốc thì còn giúp được ai. Chỉ biết làm thơ để kể lể tâm sự với đời thôi. Thơ là tự do là tiếng nấc cuả linh hồn. Xin muốn được chia sẻ với các bạn những  vài bài thơ , gọi là cây nhà lá vườn.

Có mấy bài  thơ tàng tàng tâm sự về chế độ vua quan ngày xưa và công sản phát xít ngày nay. Thiết nghĩ có đọc qua cũng chả hại gì, nếu các bạn có thời gian

 

            

 

 

 Nguyễn Trãi Và Nỗi Oan Ba Họ

 

Tiếng khóc vang rền rát mặt quân

Ba trăm già trẻ máu tuôn tràn

Vì ai nhân nghiã thành trăm mảnh

Cho kẻ gian thần hưởng phú thân

Nguyễn Trãi ra đi thù hận trả

Thị Anh ở lại oán lòng dân

Giá như thời ấy còn minh chuá

Chưa chắc hôn quân báo hại thần

 

Chưa chắc hôn quân báo hại thần

Hận thù khắc dấu giưã muôn dân

Công thần khai quốc nào nên tội

Gian tặc chuyên quyền bức thế nhân

Liếc sóng đưa tình con rắn độc

Đắm say tửu sắc giống hư thân

Cha con nhà ấy lười xem sách

Đắc kỷ nghiêng thành Trụ bất luân…

 

 2008 Lu Hà

 

 

Vịnh Ức Trai Ra Pháp Trường

 

Tóc bạc gông dày nặng bước chân

Hận con quỷ cái giưã dương trần

Ghen tuông xui khiến cô hồn khóc

Phấn sáp sao đành nát cỏ xuân

Tiếng trống tam quân đầu dứt cổ

Vang rền dân nước lệ hoà tan

Ba trăm mạng ấy vì ngôi báu

Gái đĩ triều cương cũng phải tàn

 

 Năm 2008  Lu Hà

 

 

 

 

 

Vịnh Nguyễn Trãi Chết Oan

 

Tuổi đã cao rồi vẫn chẳng an

Tấm lòng ái quốc nghiã trung quân

Sao khuê mắt biếc phơ chòm bạc

Vằng vặc đầu xanh soi bóng nhân

Aí thiếp dấn thân vào cửa khổng

Tiên sinh hy vọng giữ vương thần

Pháp trường ảm đạm màu tang tóc

Tình nghiã phu thê đoạn thế trần

                                   

 2008 Lu Hà

 

 

Cuộc Chiến Cung Phi

 

Trăm hoa tranh nở hội quần dương

Quyết chiến phen này sắc thắm hương

Ái nữ cung tần thề sống mái

Nguyên phi hoàng hậu thắng triều cương

Tan xương nát thịt thèm hơi chuá

Thảm hoạ oan hồn khát máu vương

Kẻ thắng người thua bao thảm cảnh

Được thì ăn cả ngã về không….

 

2008 Lu Hà

 

 

 

 

Tư Tưởng Hồ Chí Minh

Qua đọc tiểu luận cuả Phạm Quang Trình

 

Giỏi cho tư tưởng họ Hồ

Quê hương nghèo đói cơ đồ lầm than

Điêu linh chìm đắm giang san

Lạnh lùng tráo trở muôn dân bần hàn

 

Thắt lưng buộc bụng nuôi thân

Nhịn ăn nhịn mặc ngu dân đại đồng

Theo voi bã miá hoang đường

Nga Xô Trung Cộng một phường lưu manh

 

Hận thù thấu tận trời xanh

Đấu tranh giai cấp chiến tranh lụi tàn

Căm quân bán nước buôn dân

Mặt người dạ thú ruột gan tím bầm

 

Bao nhiêu tử sĩ âm thầm

Cô hồn thê thảm mưa dầm mộ bia

Đầu lâu lăn lóc bên rìa

Mác Lê chủ thuyết chia lìa  khổ đau


Điêu ngoa tư tưởng từ đâu ?

Miếng ăn miệng lưỡi đít trâu nhặng ruồi

Côn đồ hội kín tanh hôi

Học đòi trung cộng bọ giòi họ Mao


Búa liềm cờ đỏ vì sao ?

Khỉ gìa cụ tổ cào cào làm cha

Vành đai xiết cổ dân ta

Công nhân lãnh đạo đảng là cuả dân ?

 

Sống thì ăn dối nói gian

Lớp ba trình độ viết văn hơn người

Xảo ngôn cục tác gà nòi

Ngục trung nhật  ký một thời xú danh


Ký tên là Hồ Chí Manh

Cầm nhầm kiểu ấy hôi tanh văn đàn

Giở ngô giở ngọng mị dân

Đàn em bồi bút  vô thần bất lương


Đua nhau tâng bốc phô chương

Việt Nam tụt hậu cùng phường China
Ôm chân đai Hán thét la
Đông đô đại phố đại ca ba Tàu.

 

7.3.2010 Lu Hà

 

 

Giặc Nội Xâm

 

Uất ức giang sơn lắm giặc thù

Lẫn trong máu thịt cuả tim ta

Cổ Loa thành ấy bao công sức

Phút bốc thành tro kế Triệu Đà

 

Lịch sử ngàn thu vẫn xót đau

Tình yêu ích kỷ để trên đầu

Nỏ thần mua bán cho duyên phận

Nước mất nhà tan nhục tuỉ sầu

 

Phụ tử tình thâm cuối đoạn đường

Phu thê tuyệt mệnh hận trùng dương

Ngàn năm lịch sử bầy hoang dã

Giặc nội trong nhà giữ núi sông

 

Ích Tắc Lê Chiêu Hồ Chí Minh

Vong thân mãi quốc để cầu vinh

Bính quyền thèm khát buôn dân nuớc

Trán thấp ngồi cao ghế lộng hành

 

Văn bút lưu manh lũ nhặng ruồi

Ngợi ca dối trá viết  bao lời

Bát cơm manh áo hồn ma quỷ

Sát máu căm thù thân xác trôi

 

Nội thù xâm lược chẳng đâu xa

Lẩn quất đâu đây như bóng ma

Ruột thịt anh em đều có thể

Làm sao vạch mặt đươc quân thù?...

 

Muá giáo non sông trải mấy thâu

Mà sao Nam Bắc giệt trừ nhau

Bài thơ xưa thấm vào trong máu

Cộng sản xâm lăng chính nội thù

 

Nội ngoại quân thù ta với ta

Mập mờ đen trắng để lòng đau

Mẹ Cha chúng nó thù giai cấp

Để hận ngàn thu kiếp sống thưà...

 

 5 tháng 5 năm 2009 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                     

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen