Sonntag, 4. Februar 2024

Một Bản Luận Văn Tự bào Chữa Đã Đi Vào Lịch Sử

 

Tôi là người sính văn chương, cũng muốn học theo văn sĩ Tào Tháo ngày xưa. Mặc dù La Quán Trung là tác gỉa bộ tiểu thuyết lịch sử trường thiên rất ghét ông, thóa mạ ông là gian hùng tào tặc. Nhưng tôi thấy La Quán Trung cũng làm lóe lên một sự thật là Tào rất công tâm trọng người hiền tài văn bút hay. Ví dụ Trần Lâm là người chuyên thảo văn viết hịch kể tôi Tào Tháo quá lời, nhưng cuối cùng gặp lại Trần Lâm, Tào Tháo lại ngưỡng mộ kẻ bầy tôi như Trần lâm.
Ít có sử sách nói tới ngày sinh và mất của ông. Ngay khi vào được thành Kinh-Châu, Tào-Tháo sai bắt Trần-Lâm. Trần-Lâm quỳ lạy trước trướng. Trước đây, Trần-Lâm làm quan chuyên viết hịch cho Viên-Thiệu. Viên-Thiệu sai Trần-Lâm viết hịch phạt Tào. Bài hịch này lời-lẽ nẩy lửa, đanh-thép có đoạn như sau:

Samstag, 27. Januar 2024

Cái May Của Nền Văn Hóa Việt Nam Có Thơ Lục Bát

 

Đành rằng người Việt chúng ta chịu ảnh hưởng nặng cách làm thơ đường luật bên Tàu có khoảng gần nghìn năm nay, nhưng tiếng Tàu là tiếng đơn âm chữ tượng hình, còn tiếng Việt của ta lại đa âm, chữ tượng thanh thật là phong phú.

Cấu trúc thơ đường theo nhịp đổi thanh chú trọng nhiều vào các chữ vị trí số 2, 4, 6, 7 và 8. Cụ thể là bằng trắc bằng bằng hay trắc bằng trắc. Người Việt ta quá thông thái dựa trên nguyên tắc khô cứng niêm luật chặt chẽ của đường thi mà biến hóa ra thành thơ lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt trường thiên bỏ phép đối chữ đối câu. Thời tự lực văn đoàn các nhà thơ mới 7 chữ như Tản Đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử v. v… còn sáng tạo ra cả thể thơ 8 chữ theo nhịp bằng trắc. Thể nào thì về nguyên tắc nghệ thuật cơ bản vẫn từ cái gốc thơ đường mà ra. Từ cái gốc đường thi cằn cỗi khô khan, nếu không chăm bón tưới nước bỏ phân thì không bao giờ cho chúng ta hoa thơm quả ngọt vậy. Trong khi Việt Nam đã đi trên chiếc hài vạn dặm của các thể loại nghệ thuật thi ca, thì người Tàu vẫn lẹt đẹt với cái giày cỏ đường thi, cổ phong, thể hành mốc xì, chưa nói họ đã giật lùi theo kiểu thơ nông dân tự do Mao Trạch Đông, không có lề luật vần điệu nhạc tính chi hết. Thể hành giống như thời kỳ đầu manh nha về thơ, theo tôi giống như thơ tự do ngày nay, viết ra cốt lấy ý mà sơ sài về vần điệu nhạc tính. Thế nhưng ông Nguyễn Bá Trác dùng lối thơ nói như thể hành viết ra bài Hồ Trường dịch ra từ Hán sang Việt cũng rất thú vị, nhưng chỉ là cá biệt hiếm hoi mà thôi.

Văn Hoá Và Không văn Hóa - Chuyện Đuôi Co Tôm Cá Của Các Dư Luận Viên Ăn Lương

 

 

Người có văn hoá không nhất thiết phải học cao, nhiều bằng cấp và lắm chữ nghiã. Người ít học cũng không phải là không có văn hoá, sự biết tôn trọng người khác biết giữ gìn lời ăn tiếng nói cũng chính là tự tôn trọng mình. Họ mới chính là người có văn hoá.

 

Có người với tự gọi mình Butta, với một cái nick vớ vẩn làm như có vẻ là người bàng quan trung gian đạo mạo. Ở đây trong bài viết này Lão Móc cũng có một hoàn cảnh tương tự như tôi, trong việc những kẻ không đàng hoàng cứ nấp dưới những nick ma để phun ra những lời thiếu văn hoá vô học theo kiểu cháu ngoan bác Hồ để bu ra như ruồi vài câu vài chữ chửi ruả Lão Móc. Cũng giống như Butta một ngã cha ky chú kiết nào đó đã viết ý kiến phản hồi dưới bài viết cuả tôi từ lâu lắm rồi với câu:“ Chuột chê khỉ mày hôi. Khỉ mới bảo rằng cả họ mày thơm“. Rồi bảo mấy ông già cãi nhau như đánh ghen, toàn là người có học cả, toàn những từ ngữ phế thải cũng mang ra dùng. Mới nghe thì tưởng là người trung gian thông hiểu. Nhưng thật ra đúng là một gã ngưá mồm mới vào đây, thật vô duyên quá. Hắn ta không có ý thức chống đối căm thù tôi thì vào đây làm gì?

Thơ Chân Thành Giàu Cảm Xúc Trí Tuệ Và Thơ Tối Nghĩa

 

Có một gã Cam bất nhã bảo rằng tôi là con mèo hoang tự khoe cái đuôi của mình? Vì chính tôi là tác giả của rất nhiều bài thơ và cũng viết rất nhiều về tâm sự văn chương. Có người bảo đó là bình luận, nhưng mượn tiếng tâm sự để tự khen hay cho mình là con cáo ranh mãnh thì tùy họ. Cái khổ là chính tôi cũng tự sáng tác ra thơ nên cảm thấy hơi bị há miệng mắc quai và bị nghi oan. Vì tôi rất ít viết bình luận thơ văn của ai đó, họa có chăng là của một hai cô nữ thi sĩ có duyện nợ văn thơ với tôi ? Thơ của các bậc tiền nhân sáng giá thay cho viết bài bình luận là những bài thơ tôi tự cảm tác hay chuyển thể ra mà thôi.

Tham Thì Thâm - Nhân Nào Quả Ấy

 

Ai là kẻ gây ra những xáo trộn, hủy diệt nền văn hoá hàng ngàn năm cuả dân tộc. Để ngày nay những cảnh công an đánh chết người ngang nhiên công khai trên đường phố? Xin giới thiệu các bạn bài viết cuả tôi để tìm hiểu tại sao xã hội VN ngày ...nay sa đoạ như vậy?

 

Ngồi nhà một mình, bất giác lại nhớ quê hương. Ngậm ngùi tìm bạn bè để dốc bầu tâm sự. May còn có các bạn từ năm châu lục, tuy rằng chẳng ai quen biết ai, nhưng đã gặp nhau ở trang báo tổ quốc này thôi thì cứ cho là tri kỷ tri âm. Đôi khi cũng có lời qua tiếng lại mà để làm mếch lòng nhau...Chuyện đời mà có nóng có lạnh, có cay có đắng, lúc thanh lúc tục, khen chê là lẽ thường tình mà thôi. Nói đến quê hương ai mà chả nhớ. Cha mẹ ông bà tổ tiên là cội nguồn cuả tâm hồn. Cha hiền con thảo, người cha độc ác gian ngoan thì con cái nó cũng như vậy thôi. Ví dụ như ông Aloi Hitler là một người Áo, độc ác tàn bạo đã hiếp dâm bà Clara, một người phụ nữ nghèo làm công cho nhà ông ta mà sinh ra Adolf Hitler. Cái quái thai được miễn cưỡng tạo thành từ một đêm mưa gió với người đàn bà Do thái đã luống tuổi. Có ai ngờ họ đã sinh ra một con quỷ lồi mắt, thiếu một hột dái (xin lỗi các bạn là theo lời kể cuả ông bác sĩ riêng cho Quốc Trưởng Hitler thì ra Hitler là một dị chủng không hoàn hảo). Sau này lại là ác nhân tội đồ cuả lịch sử loài người. Hitler không phụng thờ quý hoá gì tổ quốc quê hương mình là nước Áo, và cả dòng dõi cuả mình là người Do thái. Theo luật Do thái ( Israel) đã định nghiã: ai là người Do thái nếu có người mẹ là người Do thái.

Tâm Sự Đầu Năm Mới Bài 1 ( phần C )

 

Họ Đủ Mọi Lưá Tuổi Thi Nhau Chửi Tôi

 

Baby đăng ngày 01/15/10 - 8:20 AM

bác Lu ko thấy mình là Don Quixote sao?

 

Miệng lưỡi thiên hạ khen chê hay cả những lời miả mai, báng bổ. Nếu ta lấy cái tâm an tịnh mà bình tĩnh suy xét, nhiều khi cũng nảy ra từ cái tiêu cực thành những ý tưởng mới rất hay. Lu Hà rất vô tư như đi dạo chơi qua một khu rừng đầy chông gai, chân chảy máu nhưng vẫn rửng rưng trong niềm đam mê vô tận. Làm thơ là dịp được tận hưởng cái thú đau thương, đắng cay, chua chát, ê chề , tình yêu và nhục nhã…Lời bàn cuả Baby hoá ra từ tiêu cực lại chuyẻn sang tích cực mà tạo ra cảm hứng sáng tác. Làm thơ nhiều lúc như chơi cờ tướng vậy.

Tâm Sự Đầu Năm Mới Bài 1 ( phần B )

 

Gia Long Một Nick Đểu, Hư Danh Đểu

 

Tôi không cảm thấy khó chiụ, mà lại cảm thấy thú vị sảng khoái vào dịp đầu năm Canh Dần. Khi được xem một hoạt cảnh hề, được đọc những dòng sôi gan nấu thịt lồng lộn điên cuồng của một bạn đọc nào đó, thật cũng ác khẩu dữ tợn vô cùng như hổ đói. Thái độ rất giống Cam, hay những dư luận viên mới được ban tuyên giáo tuyển chọn? Nhưng bạn đọc này cứ xưng xưng tự nhận mình là Gia Long? Gia long là một vị Vua thuộc loại cửu ngũ chí tôn, đáng kính cuả người Việt Nam. Nhưng mượn tên gọi của vua Gia Long để ra vẻ bề trên cao hơn tôi, mặc sức sỉ mắng thóa mạ tôi vào đầu năm mới cho hả dạ là một điều thất đức, bạn có biết không? Vô tình bạn đã phạm vào nền đạo đức nhân cách truyền thống của người Việt Nam đấy.